Song chị lại luôn miệng than thở về tuổi gần năm mươi của mình, rằng mình đã già, đã xấu xí. Và tất thảy mọi người sẽ an ủi: "Không, chị vẫn trẻ đẹp lắm!" hoặc khen ngay: "Chị mặc bộ này thật đẹp, màu váy này thật mốt!". 47 Chàng Hiệp Sĩ Yên Chi Truyện Dài Tuổi Trẻ / Học Trò VH Miền Nam Trước 75. READ 1308. Nhà quí tộc A-Sa-Nô, lãnh chúa lâu đài A-kô, được lịnh đến học tập lễ nghi quan thị thần KiRa để thay mặt Phó vương tiếp đón sứ giả của Thiên hoàng (vua Nhật bản) nhân dịp đầu xuân. Đối với những mẫu xe cao cấp hơn như Lamborghini Huracan hay Rolls-Royce Phantom, chi phí thuê có thể nằm trong mức 100-150 triệu đồng/ngày. Đối với dịch vụ thuê xe tự lái, khách hàng cần chi từ 20-25 triệu đồng cho mỗi 4 giờ sử dụng xe. Với mỗi giờ phát sinh, người thuê Buôn Ma Thuột đi huyện Buôn Đôn. Đang đi trên đường, Y Răk nảy sinh ý định quan hệ tình dục với chị dâu nên đã điều khiển xe đến đi vào khu vực rẫy cà phê của người dân tại thôn 5, xã Ea Bar, huyện Buôn Đôn rồi dùng vũ lực khống chế, ép buộc chị dâu phải quan Chap 6 - Chạy Trốn. Chap 6: Chạy Trốn. Bẵng đi một thời gian sau cái ngày đại tang chết 3, mọi thứ xung quanh giờ đây đã trở về với cuộc sống vốn có, chỉ có điều ngôi nhà giờ chỉ còn một mình chú Út sinh sống. Ngồi nhìn căn nhà cấp 4 còn đang xây dở, chú Út định Kinh Dị [Convert] Tử Phù - Tư Niệm Chi Thu Thảo luận trong 'Convert' bắt đầu bởi Land of Oblivion, 6 Tháng mười 2022. âm uy áp?" Thực lực mạnh mẻ của người tu đạo, có thể lấy tiếng cười hoặc là tiếng rít, đến với thực lực hơi yếu của đối thủ, tạo thành tinh Chương 1844: Sinh ý tới rồi. Ngoại trừ Triệu Vân cùng Hạo Thiên, lại thêm một người, cũng chính là Diệp Thần gia nàng dâu. Tại bản Vũ Trụ, gặp được ngoại Vũ Trụ hảo hữu thê tử, đây là Triệu Vân không nghĩ tới đấy. Hạo Thiên cũng thổn thức, cái vũ trụ này thật có ý tứ, trừ hắn ra, vẫn còn có người ngoại lai. Học xong đại học, tôi có cơ hội ở lại thành phố nhưng tôi không muốn. Tôi trở về quê sinh sống và làm việc. Bố mẹ cũng ủng hộ và luôn nói với tôi rằng: "Con gái thì chỉ cần lấy chồng gần nhà chạy qua chạy lại là tốt rồi, cũng chẳng cần giỏi giang quá làm gì". Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. "Cậu... Cậu Trình! Hôm nay hình như chưa đến ngày thu tiền..." "Tôi không đến thu tiền, tôi thu người." "Hả? Thu... thu người?" "Con gái ông hôm nay là tròn mười tám tuổi rồi nhỉ?" Người đàn ông nghe xong gương mặt càng tối đi, mồ hôi rịn ra một mảng, ông nhìn chàng trai trước mắt, dáng vẻ ông vô cùng lo lắng, bàn tay bất giác run run. Chàng trai này chính xác là một gã xã hội đen, giang hồ bậm trợn. Vùng này cậu ta chuyên đi khắp nơi thu tiền bảo kê, ngay cả cái cửa hàng nhỏ xíu bằng lỗ mũi bán hoa quả của ông mà cậu ta cũng không tha. Sống ở đây nếu không ngoan ngoãn đóng tiền cho bọn chúng thì chắc chắn khó mà buôn bán làm ăn, đàn em của cậu ta sẽ tới gây sự. Vợ ông mất rất sớm, ông bôn ba khắp nơi mưu sinh để nuôi con gái, vài năm trở lại đây thì ông đưa con gái Chỉ Nhiễm chuyển đến vùng này định cư, mở một sạp hàng bán hoa quả rồi gặp cậu ta Trình Sâm đại ca. Theo như cái nhìn của ông, cậu ta không đứng đắn, đàng hoàng, thật sự rất hung hãn. Chắc chắn ông không bao giờ giao con gái rượu duy nhất cho một người như vậy. "Cậu... cậu Trình, Nhiễm Nhiễm nhà tôi..." "Tôi đến hỏi cưới, gả con gái ông cho tôi." Trình Sâm nghiêm nghị kiên nhẫn ngỏ lời giọng điệu có chút khô khan cứng nhắc. Ông sợ sệt nhìn Trình Sâm! Cưới? Cậu ta muốn lấy con gái ông ư? Tuyệt đối không thể, con bé vốn dĩ thuần khiết, nếu rơi vào tay cậu ta sẽ... Trông thấy ông không lên tiếng, bọn đàn em ở phía nhau nhướng mày nóng tính quát. "Ông già, ông không gả chị Nhiễm cho đại ca bọn tôi, ông xác định không còn thấy mặt trời đi." "Láo, dám ăn nói với bố vợ tao thế hả? Thu mã tấu vào." Trình Sâm nhíu mày, quay đầu liếc mắt nghiến răng nhắc nhở. Bọn đàn em biết điều vội vàng thu mã tấu, những âm thanh phát ra làm người ta khiếp đảm nổi da gà. "Bố vợ à, tôi rất có thành ý, tôi rất nghiêm túc." "Thúc Thúc, đại ca bọn tôi rất thích chị Nhiễm, vì chị Nhiễm mà ăn chay nhiều năm rồi." Một tên khác có khuôn mặt dữ dằn hô to. Ông nghe xong càng trở nên mơ hồ, mấy cái người này hôm nay làm sao thế? Trong lúc ông đang lúng túng khó xử thì đột nhiên con gái Chỉ Nhiễm mang cơm trưa đến, thấy trước cửa bố bị vây kín cô vội vã chạy đến chen vào. "Bố... bố không sao chứ?" "Nhiễm Nhiễm..." ông lo lắng kéo tay con gái. "Mấy người lại đến ức hiếp bố tôi?" Chỉ Nhiễm hung dữ hét thẳng vào mặt Trình Sâm. Đúng vậy! Trên đời này chỉ có một mình cô bé Chỉ Nhiễm là dám làm điều đó. "Tôi... không có, Nhiễm Nhiễm, tôi là muốn nói chuyện." "Nói chuyện? Chú khiến bố tôi sợ hãi đổ mồ hôi mà nói chuyện cái gì chứ?" "Tôi không có thật mà..." Bọn đàn em phía sau nuốt nước bọt, âm thầm đứng sang một góc, không dám lên tiếng khi thấy Chỉ Nhiễm xuất hiện. Mẹ kiếp, đại ca đã khúm núm thế kia thì bọn họ sao dám xí xớn to gan chen vào chất vấn chị dâu? "Chú mau ra khỏi đây." "Tôi không đi, tôi chưa có được câu trả lời từ bố em." "???" "Bố vợ, hãy gả Nhiễm Nhiễm cho tôi." "..." Chỉ Nhiễm há hốc miệng ngơ ngác nhìn bố rồi nhìn sang hắn. "Cậu Trình..." "Không, tôi không bao giờ lấy chú, chú mau cút ra khỏi đây." Chỉ Nhiễm không đợi bố nói xong đã giận dữ cắt đứt, quát vào mặt hắn. Trình Sâm mặt mũi tối sầm. "Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng chết hết cả rồi." "Nòng nọc là con gì?" "Cậu... Cậu Trình! Hôm nay hình như chưa đến ngày thu tiền...""Tôi không đến thu tiền, tôi thu người.""Hả? Thu... thu người?""Con gái ông hôm nay là tròn mười tám tuổi rồi nhỉ?"Người đàn ông nghe xong gương mặt càng tối đi, mồ hôi rịn ra một mảng, ông nhìn chàng trai trước mắt, dáng vẻ ông vô cùng lo lắng, bàn tay bất giác run run. Chàng trai này chính xác là một gã xã hội đen, giang hồ bậm trợn. Vùng này cậu ta chuyên đi khắp nơi thu tiền bảo kê, ngay cả cái cửa hàng nhỏ xíu bằng lỗ mũi bán hoa quả của ông mà cậu ta cũng không ở đây nếu không ngoan ngoãn đóng tiền cho bọn chúng thì chắc chắn khó mà buôn bán làm ăn, đàn em của cậu ta sẽ tới gây ông mất rất sớm, ông bôn ba khắp nơi mưu sinh để nuôi con gái, vài năm trở lại đây thì ông đưa con gái Chỉ Nhiễm chuyển đến vùng này định cư, mở một sạp hàng bán hoa quả rồi gặp cậu ta Trình Sâm đại như cái nhìn của ông, cậu ta không đứng đắn, đàng hoàng, thật sự rất hung hãn. Chắc chắn ông không bao giờ giao con gái rượu duy nhất cho một người như vậy."Cậu... cậu Trình, Nhiễm Nhiễm nhà tôi..." "Tôi đến hỏi cưới, gả con gái ông cho tôi."Trình Sâm nghiêm nghị kiên nhẫn ngỏ lời giọng điệu có chút khô khan cứng sợ sệt nhìn Trình Sâm! Cưới? Cậu ta muốn lấy con gái ông ư? Tuyệt đối không thể, con bé vốn dĩ thuần khiết, nếu rơi vào tay cậu ta sẽ...Trông thấy ông không lên tiếng, bọn đàn em ở phía nhau nhướng mày nóng tính quát."Ông già, ông không gả chị Nhiễm cho đại ca bọn tôi, ông xác định không còn thấy mặt trời đi.""Láo, dám ăn nói với bố vợ tao thế hả? Thu mã tấu vào."Trình Sâm nhíu mày, quay đầu liếc mắt nghiến răng nhắc nhở. Bọn đàn em biết điều vội vàng thu mã tấu, những âm thanh phát ra làm người ta kђเếק đảm nổi da gà."Bố vợ à, tôi rất có thành ý, tôi rất nghiêm túc.""Thúc Thúc, đại ca bọn tôi rất thích chị Nhiễm, vì chị Nhiễm mà ăn chay nhiều năm rồi."Một tên khác có khuôn mặt dữ dằn hô to. Ông nghe xong càng trở nên mơ hồ, mấy cái người này hôm nay làm sao thế? Trong lúc ông đang lúng túng khó xử thì đột nhiên con gái Chỉ Nhiễm mang cơm trưa đến, thấy trước cửa bố bị vây kín cô vội vã chạy đến chen vào."Bố... bố không sao chứ?""Nhiễm Nhiễm..." ông lo lắng kéo tay con gái."Mấy người lại đến ức ђเếק bố tôi?" Chỉ Nhiễm hung dữ hét thẳng vào mặt Trình vậy! Trên đời này chỉ có một mình cô bé Chỉ Nhiễm là dám làm điều đó."Tôi... không có, Nhiễm Nhiễm, tôi là muốn nói chuyện.""Nói chuyện? Chú khiến bố tôi sợ hãi đổ mồ hôi mà nói chuyện cái gì chứ?""Tôi không có thật mà..."Bọn đàn em phía sau nuốt nước bọt, âm thầm đứng sang một góc, không dám lên tiếng khi thấy Chỉ Nhiễm xuất hiện. Mẹ kiếp, đại ca đã khúm núm thế kia thì bọn họ sao dám xí xớn to gan chen vào chất vấn chị dâu?"Chú mau ra khỏi đây." "Tôi không đi, tôi chưa có được câu trả lời từ bố em.""???""Bố vợ, hãy gả Nhiễm Nhiễm cho tôi.""..." Chỉ Nhiễm há hốc miệng ngơ ngác nhìn bố rồi nhìn sang hắn."Cậu Trình...""Không, tôi không bao giờ lấy chú, chú mau cút ra khỏi đây."Chỉ Nhiễm không đợi bố nói xong đã giận dữ cắt đứt, quát vào mặt hắn. Trình Sâm mặt mũi tối sầm."Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng ૮ɦếƭ hết cả rồi.""Nòng nọc là con gì?" "Phải chăng lúc đụng xe, lòng tự trọng, liêm sỉ của cậu bị văng đi mất rồi à?" "Ha ha! Bác sĩ Mộ, Đại Ca nhà chúng em sống xưa nay làm gì biết đến hai thứ đó ạ." "Cút!" Trình Sâm mặt đen như đít nồi, nhăn nhó nhướng mày lạnh giọng đuổi. Đúng là nuôi một lũ ăn hại, dám to gan bêu xấu Đại Ca mình thế đó? Bọn đàn em đang ôm bụng phá cười nghe hắn nghiêm giọng liền im phăng phắc. "Tớ thấy đúng đấy chứ! Cậu quạo cái gì" Bác sĩ Mộ cong môi mỉm cười châm chọc. Trình Sâm liếc mắt lườm, hắn huých tay ngụ ý đuổi, giọng chán ghét đáp. "Cậu thì biết gì, mau về với bệnh nhân của cậu đi, ở đây tớ có bé cưng Nhiễm Nhiễm chăm sóc rồi." Dứt lời, hắn hẩy chăn phủ kín người nghỉ ngơi. Ông trời cuối cùng cũng giúp hắn có cơ hội tiếp cận Chỉ Nhiễm. Hôm nay đang lúc đi trên đường, vô tình nhìn thấy chiếc ô tô có nguy cơ lao vào bố cô, hắn không màng tính mạng chạy đến cứu. Nhờ vậy bây giờ hắn được ở cạnh cô. Người ta có câu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Hắn sẽ lợi dụng thời điểm này để cô có tình cảm với hắn. Bác sĩ Mộ không nói thêm gì nữa, anh bỏ lại vài viên thuốc ở trên bàn rồi rời khỏi phòng. *** Sập tối. Chỉ Nhiễm lo cho bố xong xuôi thì đem cháo và canh bồi bổ vào viện. Cô nhẹ nhàng đẩy cánh cửa bước vô trong, phòng bệnh bây giờ chỉ còn lại hai tên đàn em, và hắn thì đang nằm trên giường. Vừa nhìn thấy Chỉ Nhiễm hai tên đàn em ngay lập tức đứng lên khỏi ghế lễ phép cúi chào. Chỉ Nhiễm khẽ gật một cái, xong liền đặt lồng đựng thức ăn xuống bàn. Trình Sâm nở nụ cười, ôn hòa lên tiếng. "Nhiễm Nhiễm, em đến rồi à?" "Tôi mang thức ăn cho chú này, chú ăn đi." Hắn nghe xong thì ngồi dậy, chậm rãi tựa lưng ở phía sau, há miệng. Chỉ Nhiễm nhíu mày ngơ ngác, đứng đực ra nhìn hắn. Mãi không thấy cô tiến lại, hắn xụ mặt tỏ vẻ vô cùng đáng thương. "Tay chân tôi thế này làm sao mà tự ăn được?" "..." Chỉ Nhiễm ngờ nghệch liếc mắt nhìn sang hai tên đàn em của hắn như đang trông đợi gì đó, bỗng dưng hắn bình thản nói tiếp. "Em đút cho tôi đi!" Nói xong hắn lại tiếp tục há miệng chờ. Cái ông chú này thật quá đáng! Chỉ Nhiễm mím môi cắn răng nhẫn nhịn, thầm nghĩ người ta là ân nhân đã cứu bố, cô lầm bầm không được nóng giận, không được nóng giận. Chỉ Nhiễm hít thở sâu bước lại, thôi thì cứ tưởng tượng đang trả nghiệp đi. Một tháng kết thúc, hắn khỏe lại, không ai nợ ai. Chỉ Nhiễm bê cháo lên, đang định đút cho hắn thì cửa phòng bệnh mở tung ra, bước vào là một người đàn ông, quần áo khoác trên người vô cùng giản dị, tay còn xách theo thứ gì đó, anh ta nhướm mày giận dữ nhìn chằm chằm về phía Trình Sâm. Mẹ kiếp! Rõ ràng hẹn buổi trưa đến xưởng giải quyết vấn đề địa bàn bảo kê, thế mà chả trông thấy đâu, hại Giai Thụy sấp mặt, bận túi bụi xử lý một mình. Còn hắn thì lăn vào đây thảnh thơi đây băng bó tay chân như thằng đần vì phụ nữ. "Trình Sâm! Mày vẫn còn sống cơ à? Làm ông đây tốn tiền mua nải chuối xanh..." "Cậu... Cậu Trình! Hôm nay hình như chưa đến ngày thu tiền..." "Tôi không đến thu tiền, tôi thu người." "Hả? Thu... thu người?" "Con gái ông hôm nay là tròn mười tám tuổi rồi nhỉ?" Người đàn ông nghe xong gương mặt càng tối đi, mồ hôi rịn ra một mảng, ông nhìn chàng trai trước mắt, dáng vẻ ông vô cùng lo lắng, bàn tay bất giác run trai này chính xác là một gã xã hội đen, giang hồ bậm trợn. Vùng này cậu ta chuyên đi khắp nơi thu tiền bảo kê, ngay cả cái cửa hàng nhỏ xíu bằng lỗ mũi bán hoa quả của ông mà cậu ta cũng không tha. Sống ở đây nếu không ngoan ngoãn đóng tiền cho bọn chúng thì chắc chắn khó mà buôn bán làm ăn, đàn em của cậu ta sẽ tới gây ông mất rất sớm, ông bôn ba khắp nơi mưu sinh để nuôi con gái, vài năm trở lại đây thì ông đưa con gái Chỉ Nhiễm chuyển đến vùng này định cư, mở một sạp hàng bán hoa quả rồi gặp cậu ta Trình Sâm đại ca. Theo như cái nhìn của ông, cậu ta không đứng đắn, đàng hoàng, thật sự rất hung hãn. Chắc chắn ông không bao giờ giao con gái rượu duy nhất cho một người như vậy. "Cậu... cậu Trình, Nhiễm Nhiễm nhà tôi...""Tôi đến hỏi cưới, gả con gái ông cho tôi." Trình Sâm nghiêm nghị kiên nhẫn ngỏ lời giọng điệu có chút khô khan cứng nhắc. Ông sợ sệt nhìn Trình Sâm! Cưới? Cậu ta muốn lấy con gái ông ư? Tuyệt đối không thể, con bé vốn dĩ thuần khiết, nếu rơi vào tay cậu ta sẽ... Trông thấy ông không lên tiếng, bọn đàn em ở phía nhau nhướng mày nóng tính quát. "Ông già, ông không gả chị Nhiễm cho đại ca bọn tôi, ông xác định không còn thấy mặt trời đi.""Láo, dám ăn nói với bố vợ tao thế hả? Thu mã tấu vào." Trình Sâm nhíu mày, quay đầu liếc mắt nghiến răng nhắc nhở. Bọn đàn em biết điều vội vàng thu mã tấu, những âm thanh phát ra làm người ta khiếp đảm nổi da gà. "Bố vợ à, tôi rất có thành ý, tôi rất nghiêm túc." "Thúc Thúc, đại ca bọn tôi rất thích chị Nhiễm, vì chị Nhiễm mà ăn chay nhiều năm rồi."Một tên khác có khuôn mặt dữ dằn hô to. Ông nghe xong càng trở nên mơ hồ, mấy cái người này hôm nay làm sao thế? Trong lúc ông đang lúng túng khó xử thì đột nhiên con gái Chỉ Nhiễm mang cơm trưa đến, thấy trước cửa bố bị vây kín cô vội vã chạy đến chen vào. "Bố... bố không sao chứ?" "Nhiễm Nhiễm..." ông lo lắng kéo tay con gái. "Mấy người lại đến ức hiếp bố tôi?" Chỉ Nhiễm hung dữ hét thẳng vào mặt Trình vậy! Trên đời này chỉ có một mình cô bé Chỉ Nhiễm là dám làm điều đó. "Tôi... không có, Nhiễm Nhiễm, tôi là muốn nói chuyện." "Nói chuyện? Chú khiến bố tôi sợ hãi đổ mồ hôi mà nói chuyện cái gì chứ?" "Tôi không có thật mà..." Bọn đàn em phía sau nuốt nước bọt, âm thầm đứng sang một góc, không dám lên tiếng khi thấy Chỉ Nhiễm xuất hiện. Mẹ kiếp, đại ca đã khúm núm thế kia thì bọn họ sao dám xí xớn to gan chen vào chất vấn chị dâu?"Chú mau ra khỏi đây." "Tôi không đi, tôi chưa có được câu trả lời từ bố em." "???" "Bố vợ, hãy gả Nhiễm Nhiễm cho tôi." "..." Chỉ Nhiễm há hốc miệng ngơ ngác nhìn bố rồi nhìn sang hắn. "Cậu Trình..." "Không, tôi không bao giờ lấy chú, chú mau cút ra khỏi đây."Chỉ Nhiễm không đợi bố nói xong đã giận dữ cắt đứt, quát vào mặt hắn. Trình Sâm mặt mũi tối sầm. "Nhiễm Nhiễm! Mẹ nó, em không lấy tôi thì lấy thằng nào? Ông đây chờ em 5 năm, tu hành vì em, nòng nọc của tôi đóng băng chết hết cả rồi." "Nòng nọc là con gì?"Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT "Chị... chị gái xinh đẹp, cho anh nhà chúng em mượn cái xe lăn nhé.""Ơ... ơ, này anh kia..."Người phụ nữ há hốc miệng trợn mắt với tay gọi, nhưng chàng trai đã đẩy chiếc xe lăn chạy đi mất, gương mặt người phụ nữ vô cùng hoang mới đỡ ba đứng dậy đi vài vòng cho khỏi mỏi lưng trong lúc chờ kết quả của bác sĩ, tự dưng từ đâu cậu ta chạy tới lấy mất chiếc xe?Người phụ nữ ngây ngốc quay sang nhìn ba, vẻ mặt ông cũng không khác gì cô. Ông chậc chậc lưỡi nói. "Thanh niên trai tráng bây giờ sao lại muốn ngồi xe lăn rồi?"Người phụ nữ lắc đầu tỏ ý không biết, xong liền dìu ông lại hàng ghế ngồi hì hà hì hục đẩy nhanh chiếc xe chạy về phía Trình Sâm đang lấp ló trốn Chỉ Nhiễm."Đại Ca mau ngồi lên."Trình Sâm nghe xong cũng leo lên ngồi, thôi thì đành tùy cơ ứng biến. Đỡ hơn là bị cô phát hiện. Xong xuôi Phong liền chậm rãi đẩy hắn đi về hướng phòng bệnh. "Nhiễm Nhiễm!"Trình Sâm mỉm cười nhẹ giọng gọi, nét mặt hết sức bình tĩnh như thể không có chuyện gì, cô nghe tiếng thì liếc mắt nhìn, trông thấy hắn Chỉ Nhiễm bặm môi bước em của hắn lập tức nở nụ cười chào cô."Tôi mang đồ ăn tới đang để ở trong phòng."Gương mặt Chỉ Nhiễm không cười chất giọng nhẹ nhàng vang lên, đôi mắt có chút lạnh nhạt nghiêm nghị. Tự dưng khi hắn nhìn vào lại chột dạ lòng không yên. Trình Sâm liếm môi một hồi liền nói lời cảm ơn."Nếu... chân chú đã không sao, thì từ ngày mai tôi sẽ không đến nữa."Chỉ Nhiễm bình thản nói tiếp, ánh mắt ngay lập tức dời xuống chân hắn không còn băng bó, Trình Sâm và bọn đàn em toàn thân cứng nhắc ૮ɦếƭ lặng."Nhiễm... Nhiễm.""Chú không cần phải đóng giả ngồi xe lăn, vừa nãy tôi đã nghe y tá nói rồi! Chân chú không bị sao cả."Trình Sâm tái mặt, biết không thể giấu giếm liền đứng bật dậy nắm chặt tay cô, lắp bắp giải thích, bộ dạng thành khẩn. "Tôi... Tôi không có ý muốn gạt em. Nhiễm, em đứng giận tôi.""Tôi không giận chú."Vừa nói Chỉ Nhiễm vừa gạt tay hắn ra. Khi sáng cô có nhận được tin nhắn của hắn, nhưng vì lo lắng nên cô đã đến. Lúc vào phòng thì chẳng thấy ai, Chỉ Nhiễm ra ngoài muốn hỏi y tá lại vô tình nghe hai ba chị y tá đang trò chuyện nhỏ. Bệnh nhân phòng 301 không bị thương nặng nhưng lại bỏ số tiền lớn để được nằm viện một thực, lúc biết chuyện Chỉ Nhiễm rất giận vì hắn dám lừa gạt cô, nhưng khi ngồi ngẫm nghĩ kỹ lại thầm cám ơn trời, lỡ mà sau này chân hắn khó đi lại bình thường, chắc chắn cô thấy tội lỗi áy náy lắm, giờ không sao thì may rồi."Không còn gì vậy tôi về trước..."Dứt lời, Chỉ Nhiễm rảo bước ra khỏi bệnh viện, Trình Sâm muốn chạy theo nhưng thấy nét mặt cương quyết của cô lại chẳng dám. Hắn chỉ biết đứng đờ nhìn cô đi khuất."Đại Ca... Con gái nói có là không, nói không là có, chị Nhiễm Nhiêm tuy ngoài miệng nói không giận, cơ mà trong lòng lại hận anh thấu xương."Tên đàn em sờ cằm đăm chiêu lên tiếng. Trình Sâm cau mày đen mặt tiệt! Lửa chưa đủ cháy to ư? Còn tạt dầu vào?*** Sau này hôm đó, đúng thật Chỉ Nhiễm chả còn đoái hoài gì tới hắn. Trình Sâm gọi điện hay gửi tin nhắn cô cũng không trả lui tới sạp hoa quả của bố cô cũng chẳng thấy Chỉ Nhiễm, phải đợi đến lúc tối cô mới ra phụ giúp ông dọn dẹp, hắn chả dám xuất hiện, thành thử chỉ đứng từ xa trạng cứ kéo dài suốt một tuần khiến hắn vô cùng khó chịu. Hắn rất rất nhớ cô, rất muốn nhìn thấy nụ cười của cô."Đại Ca! Đại Ca. Em đã nghe ngóng được tình hình của chị Nhiễm."Trình Sâm sáng mắt, ngồi bật dậy khỏi ghế sô pha. Sau khi nghe đàn em báo cáo xong, Trình Sâm liền chạy tới chỗ Chỉ Nhiễm làm việc giao đồ là bố Chỉ Nhiễm dự định chuyển sang nhà mới rộng rãi hơn một tẹo, để con gái thoải mái, tiện việc đi thư viện, và đi Nhiễm không muốn bố vất vả một mình, nên ngoài giờ ôn bài cô sẽ ra ngoài đi làm kiếm thêm...."Đại... Đại Ca, anh đi đâu vậy ạ?""Đi xin việc làm." "Ả? Chị Nhiễm đang cần tiền anh trực tiếp đưa là được mà."Trình Sâm nhếch mép, trường hợp đó áp dụng với người khác thì được, nhưng Chỉ Nhiễm nhà hắn hoàn toàn vô tác không muốn cứ tiếp tục khiến hình ảnh đi xuống trong mặt trước cửa hàng, vẫn còn treo bảng tuyển dụng. Trình Sâm từ từ tiến vào."Ông chủ! Tôi muốn xin việc làm."Chủ quán mập mạp ngoáy đầu nhìn, tỉ mỉ quan sát người đang ở trước mặt, thầm đánh giá, bộ dạng cao ráo, loại trang phục khoác trên người đoán chừng không rẻ. Cánh tay phải còn có vài hình xăm, khiến ông chủ khựng lại lưỡng lự khó xử."Quán chúng tôi...""Tôi làm việc vô cùng chăm chỉ, hơn nữa lại rất đẹp trai thì hoàn toàn thích hợp..."

đại ca mau chạy chị dâu đến rồi