1. Khái niệm cảnh sát. Cảnh sát là cán bộ, công chức nhà nước làm nhiệm vụ giữ gìn trật tự an toàn xã hội. Lực lượng trị an xã hội có tính chất vũ trang của nhà nước, là lực lượng nòng cốt của nhà nước trong bảo vệ trật tự, an toàn xã hội. Lực lượng cảnh
Chương 19. Chương trước Chương tiếp. "Tần Tiểu Mặc." "Có!" "Đi lấy cho tôi chén nước." "Vâng!" Tần Tiểu Mặc là người mới, tân binh có nghĩa là bị sai vặt, nhưng với Tần Tiểu Mặc mà nói, chuyện này cũng không là gì, nàng vẫn vui vẻ chịu đựng, rất nhanh liền nhận
Cảnh Sát Nhân Dân Có Người Yêu Rồi (COVER) [CHAELICE] Đề Cử. Đọc Truyện (0) 7.33 /10 trên tổng số 3 lượt đánh giá. Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả: HuNguyn229775.
Tác phẩm : Cảnh sát nhân dân có người yêu +. Tác giả : Nhất Sinh Bán Nhàn +. Thể loại : Hiện đại, HE +. Tình trạng bản gốc : Hoàn ( 96 chương ) +. Tình trạng edit: Hoàn. +. Editor : BlackObs. Hy vọng các bạn tôn trọng tên truyện cũng như nhân vật của câu chuyện, việc đổi tên
Ngày nay người ta không phân định rạch ròi giữa công an và cảnh sát. Dưới đây là một số điểm khác nhau giữa công an và cảnh sát theo Luật Công an nhân dân 2018: Công an. Cảnh sát. Khái niệm. Công an nhân dân là lực lượng vũ trang nhân dân. Là một lưc lượng thuộc Công an
Dân tình suýt thì chấn động khi người đẹp sinh năm 1990 bất ngờ công khai người yêu điển trai. Đến khúc "tàng hình" netizens mới nhận ra đã bị cô nàng "troll" không thương tiếc.
Diệp Tử hơi mỉm cười, gõ cửa. "Chị Diệp!" Tần Tiểu Mặc quay qua, nhìn thấy Diệp Tử, kêu lên vui mừng. "Ừ, sao hôm nay lại tự mình đến đây." Diệp Tử kéo Tần Tiểu Mặc ngồi xuống. "Anh của em không rảnh, đã kêu tài xế đưa em lại đây." "Ừ, chút nữa tôi đưa em
Vì nhân dân quên mình Anh nguyện tròn trung, hiếu. Có ai không thấu hiểu Người công an nhân dân Người mang những mùa xuân Cho yên bình xã hội. 10. Anh người chiến sĩ công an nhân dân. Một màu xanh bình dị rất khiêm nhường Màu áo anh thắm chiến công rực rỡ
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Bỏ qua nội dung Tác phẩm Cảnh sát nhân dân có người yêu rồi – 人民警察有人爱 Tác giả Nhất Sinh Bán Nhàn – 一生半闲 Thể loại Bách hợp, hiện đại, cảnh sát, ngự tỷ thụ, 1×1, HE. Độ dài 97 chương Couple Diệp Tử & Tần Tiểu Mặc Editor BlackObs Tiềm Thuốc Bắc Nguồn truyện ———– ✣✣✣✪✣✣✣ ———– Giới thiệu Lần đầu tiên Diệp Tử nhìn thấy Tần Tiểu Mặc là khi Tiểu Mặc đang té lăn từ cầu thang xuống. Thật ra đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một người bất cẩn như vậy, mà điều làm cho cô không thể tưởng tượng được chính là cái người thoạt nhìn ngơ ngốc này lại là cảnh sát nhân dân, thế giới này rốt cuộc là làm sao vậy?? Nhưng vĩnh viễn cô cũng không biết, Tần Tiểu Mặc từ lần đầu nhìn vào mắt cô đã bị cô bắt mất hồn, tuy rằng mặt không đổi sắc nhưng đã hồn xiêu phách lạc mất rồi! “Chị Diệp, kỳ thật ngay lần đầu tiên nhìn thấy chị em đã nghĩ muốn chị, cô gái xinh đẹp như vậy em phải thu phục được, đỡ phải gây hoạ cho thế gian…” “Ăn cơm đi”. Diệp Tử gần như đỏ mặt, đem miếng sườn bỏ vào trong chén của nàng cảnh sát nhà mình… ———– ✣✣✣✣✣✣ ———– PRC EPUB Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!! ٩๑˃̵ᴗ˂̵๑۶
"Vậy Tiểu Mặc sẽ không phiền các người chiếu cố nữa, các người có việc bận cứ đi đi, có chúng tôi ở đây rồi." Tiêu Nhuận nhìn dáng vẻ có chút chật vật của Hoàng Hạo và Trần Hiểu Hiểu, quan tâm nói. "Nói cũng đúng, chúng tôi phải về sở cảnh sát, còn có một số việc. Chút nữa Tiểu Mặc tỉnh, nhờ anh nói nàng cứ an tâm ở bệnh viện dưỡng vài ngày, không cần gấp gáp trở về sở, chúng tôi có thời gian cũng sẽ tới thăm nàng." Hoàng Hạo sợ Tần Tiểu Mặc vừa tỉnh liền vội vã trở về theo đuổi vụ án nên dặn trước với Tiêu Nhuận. "Ừ, được." "Thực xin lỗi, tôi không có bảo vệ tốt Tiểu Mặc." Trần Hiểu Hiểu có lỗi nói với Tiêu Nhuận. "Cô không có nghĩa vụ bảo hộ nàng, nàng cũng là một người cảnh sát nhân dân." Tiêu Nhuận cười với Trần Hiểu Hiểu. Trần Hiểu Hiểu giật mình, chàng trai này, rất lịch sự. Tiêu Nhuận lại cùng bà Tần chờ đợi trước cửa phòng bệnh, đến khi bác sĩ nói đã truyền máu xong, hai người mới dám tiến vào phòng. Truyền máu xong chưa đến một tiếng, Tần Tiểu Mặc rốt cuộc cũng tỉnh lại. "Mẹ?" Tần Tiểu Mặc hơi hơi nheo mắt, nhìn thấy mẹ đang ngồi bên cạnh. "Ôi, con tỉnh rồi? thấy thế nào?" Bà Tần thấy Tần Tiểu Mặc tỉnh, vội vàng đứng lên nhìn nàng. "Con trai mau kêu bác sĩ đến đây." Bà Tần quay qua nói với Tiêu Nhuận. Tiêu Nhuận ấn chuông ở đầu giường, bác sĩ rất nhanh đã tới. "Không có gì trở ngại, ở bệnh viện thêm hai ngày để quan sát là có thể xuất viện." Bác sĩ kiểm tra một chút, cảm thấy cơ thể của Tần Tiểu Mặc đều rất bình thường, liền rời đi. Trong phòng chỉ còn lại ba mẹ con nàng. "Mẹ, con không sao, cũng không thấy đau chỗ nào." Tần Tiểu Mặc quả thật chính là trợn tròn mắt nói dối, rõ ràng bị dao rạch một đường đau đến không chịu được, bởi vì gần xương quai xanh cho nên nàng cũng không dám dùng sức cử động. Cả người vô lực nằm trên giường bệnh. "Làm sao lại không đau, con đó nha, lúc nào cũng vậy... Lần sau phải cẩn thận chứ, con nói coi, có bắt được cũng không ai tăng lương cho con, vậy con còn liều mạng làm gì ?" Bà Tần oán giận nói. "Mẹ, lời này..." Tiêu Nhuận chạm vào bà Tần, không cho bà nói tiếp. "Mẹ, con là cảnh sát mà." Tần Tiểu Mặc biết mình làm cho mẹ lo lắng , trong lòng cũng rất áy náy. "Anh, anh giúp em lo liệu xuất viện đi, em muốn quay về xem tình hình trong sở cảnh sát." Tần Tiểu Mặc ngẩng đầu lên nói với Tiêu Nhuận. "Không được, em phải nằm dưỡng ở đây vài ngày, đội trưởng em có nói, cho em nghỉ ngơi. Trong sở không phải chỉ có mình em, bớt lo đi." Tiêu Nhuận nghiêm mặt, yêu cầu này cũng thật quá phận đi. "Haizz.." Tần Tiểu Mặc thấy nói gì cũng không động đậy được Tiêu Nhuận, đành phải hít một hơi. Dù sao vụ án này cũng không nhanh kết thúc, trước để đội trưởng điều tra vậy. Thôi xong rồi, bây giờ là mấy giờ, chị Diệp trở về Anh rồi, có phải hay không sẽ gọi cho mình hoặc gửi tin nhắn! Tần Tiểu Mặc chợt nhớ tới chuyện này, trong lòng bắt đầu âm thầm sốt ruột. Chuyện nàng bị thương ngàn vạn lần không thể để cho chị Diệp biết, nếu không thế nào chị ấy cũng gấp đến mức lại từ Anh bay trở về đây cho coi. "Anh, anh Nhuận, di động của em đâu! Di động!" Tần Tiểu Mặc thình lình cuống quýt doạ bà Tần và Tiêu Nhuận giật cả mình. "Em gấp cái gì, có chuyện gì?" Tiêu Nhuận cau mày lấy điện thoại từ trong ngăn kéo, nhưng chưa đưa cho nàng, bây giờ Tần Tiểu Mặc còn không có sức để mà ấn điện thoại. "Chị Diệp không biết đã trở về nước an toàn chưa, anh nhìn điện thoại em có tin nhắn nào không. Hoặc là... cuộc gọi nhỡ?" Tần Tiểu Mặc nói với Tiêu Nhuận. "Uh." Tiêu Nhuận quái dị liếc nhìn Tần Tiểu Mặc một cái, mở ra điện thoại di động của nàng. "Thật là có." Tiêu Nhuận nói. "Mở ra cho em nhìn... Anh đừng nhìn nha." Tần Tiểu Mặc sợ trong tin nhắn Diệp Tử gửi có nói cái gì ái muội để Tiêu Nhuận nhìn thấy thì không tốt. Trên thực tế, loại chuyện này tỉ lệ phát sinh là rất nhỏ, Diệp Tử gửi tin cũng rất uyển chuyển. 【 tôi đến sân bay, em phải biết chăm sóc bản thân đó. 】 tin nhắn rất đơn giản, cũng đủ làm cho Tần Tiểu Mặc yên lòng, lúc này mới nghĩ đến Diệp Tử hẳn là còn đang trên máy bay. "Nàng bay lúc 5 giờ chiều, bây giờ còn chưa qua tới Anh đâu, em gấp cái gì không biết." Tiêu Nhuận nói.. "Uhm." Tần Tiểu Mặc lúc này mới yên lòng lại. "Để di động lên tủ đầu giường đi." "Uhm." "Anh, nếu chị Diệp hỏi đến, anh đừng nói chị ấy biết là em bị thương nha." Tần Tiểu Mặc dặn Tiêu Nhuận. "Ừ" Tiêu Nhuận nhanh đồng ý, vừa vặn hắn cũng không muốn Diệp Tử lo lắng Tiểu Mặc. "Con đói không?" Bà Tần mặc kệ mấy chuyện trên trời dưới đất này, bà chỉ lo lắng cho thân thể của Tần Tiểu Mặc. "Dạ đói lắm." "Ta trở về nấu chút đồ ăn cho con." Bà Tần đứng lên nói. "Dạ, mẹ... Giúp con lấy thêm quần áo mới nha." "Ừ." "Anh, anh chở mẹ về đi." "Ừ, em ở một mình có ổn không?" Tiêu Nhuận vẫn có chút lo lắng. "Đi đi, em đã lớn rồi, không có việc gì đâu." Thật vất vả làm cho bà Tần và Tiêu Nhuận an tâm rời đi, bây giờ Tần Tiểu Mặc mới thở ra một hơi. "Ai ôi...." Miệng vết thương thật đúng là đau, khẳng định sẽ để lại sẹo, Tần Tiểu Mặc thở dài, nửa người trên vừa động chút liền đau. ***************** Tần Tiểu Mặc xảy ra chuyện, Diệp Tử đương nhiên không biết, lúc cô xuống máy bay đã là ngày hôm sau. Alma lái xe đến chờ cô ở bên ngoài sân bay. "Diệp tổng, hoan nghênh trở về." Alma mở cửa xe chào đón Diệp Tử, chính mình cũng ngồi xuống. "Gần đây công ty không có chuyện gì chứ?" Diệp Tử hỏi. "Không có chuyện gì lớn. Đúng rồi, sản phẩm hợp tác với Lạc Mạn, đã muốn thiết kế xong rồi. Toàn bộ serie đều có rồi, sắp tới là có thể làm hàng mẫu." "Tốt, cái này tôi biết." "Vâng... Ngày hôm qua họ gọi điện thoại lại đây, nói cô có rảnh thì ghé qua xem đi." "Ừ." "Còn nữa, bên Minh Dương sẽ có buổi ra mắt sản phẩm mới." "Không đi được không?" "Tốt nhất vẫn là nên đi, vì công ty này có quan hệ hợp tác với Viễn Duy." "Ừ". Về đến công ty, Alma đem chuyện xảy ra mấy ngày nay ở công ty và những kế hoạch cần làm báo cáo hoàn tất hết cho Diệp Tử. Vài ngày không ở đây, sự tình cũng chồng chất lên. Diệp Tử ngồi xuống bắt đầu không ngừng kí tên, xử lý công việc. Vẫn luôn vội bận rộn, nhất thời cũng không nghĩ đến chuyện gọi điện cho Tần Tiểu Mặc. Chỉ đơn giản nhắn một cái tin 【 tôi tới rồi, đừng lo lắng. 】 càng không có để ý Tần Tiểu Mặc có trả lời lại tin nhắn này hay không. Chờ tới khi cô nhớ đến, đêm đã muốn khuya. Lúc này chắc Tiểu Mặc đang làm việc, đại khái nhiệm vụ có lẽ cũng muốn hoàn thành rồi, giờ ở bên kia phải là 9 giờ sáng, không biết nàng dậy chưa. Diệp Tử chớp chớp đôi mắt mỏi mệt, uống ngay một hơi cà phê, nhìn bánh pudding caramen trên bàn, đột nhiên cũng rất muốn nghe được thanh âm Tần Tiểu Mặc. Vì thế Diệp Tử lấy điện thoại di động ra... Lúc này cô mới phát hiện, Tần Tiểu Mặc cư nhiên chưa có trả lời lại. "Bận rộn như vậy sao?" Diệp Tử lẩm bẩm. Đồng thời thuận tay gọi đến số Tần Tiểu Mặc. Lúc này, tại Trung Quốc xa xôi, Tần Tiểu Mặc đã sớm tỉnh, đang vô cùng hưởng thụ món canh gà mà bà Tần làm cho nàng. "Mới sáng mà uống canh gà thực ngán." Tiêu Nhuận nói. Vốn là hắn muốn bà Tần nấu cháo ăn nhẹ cho buổi sáng là được, còn bà Tần thì lo lắng Tần Tiểu Mặc không đủ dinh dưỡng, thế nào cũng phải nấu canh gà mang lại đây. Tần Tiểu Mặc thấy đồ ăn ngon cũng không từ chối, húp từng ngụm uống xong một chén lớn. "Có dinh dưỡng." "Ngon quá." Tần Tiểu Mặc thỏa mãn liếm liếm môi. Hai ngày này, vết thương của nàng cũng đã khá nhiều, có lẽ buổi chiều là có thể xuất viện . "Điện thoại reo kìa, a, Tiểu Tử." Bà Tần cầm lấy di động của Tiểu Mặc, nhìn thấy trên màn hình là ảnh chụp của Diệp Tử, liền đưa cho Tần Tiểu Mặc. "Thật sự a! Chị Diệp gọi cho con ?" Tần Tiểu Mặc tiếp nhận di động, vẻ mặt vui sướng. "Chị Diệp!" Tần Tiểu Mặc tiếp điện thoại kêu lên. Bà Tần chịu không nổi, lắc lắc đầu, ngược lại Tiêu Nhuận thì rất có hứng thú với cuộc nói chuyện của các nàng. "Hai ngày nay không xảy ra chuyện gì chứ? Sao còn chưa gọi cho tôi?" Giọng Diệp Tử thực ôn nhu, làm lòng Tần Tiểu Mặc cũng tan thành nước. "Không có việc gì không có việc gì, có hơi bận rộn, rồi nhất thời quên... À, chị Diệp, chị ăn sáng chưa?" Tần Tiểu Mặc khờ dại hỏi. Diệp Tử bật cười lên tiếng, cô bé này vẫn không thể nào nhớ tới chuyện giờ giấc sai lệch. "Cười cái gì?" Tần Tiểu Mặc không hiểu chuyện gì. "Sai giờ." Diệp Tử nói. "A, ôi thật là, sai giờ... Hiện tại bên London là..." Tần Tiểu Mặc nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Tiêu Nhuận, vẻ mặt nịnh nọt. "Hơn nửa đêm." Tiêu Nhuận nói. "A! Hơn nửa đêm! Sao chị còn chưa ngủ nữa chị Diệp !" Tần Tiểu Mặc thiếu chút nữa kêu lên, rồi lại nghĩ dù sao đây cũng là bệnh viện nên mới giảm âm xuống. "Mới vừa tan làm. Lập tức về nhà." Diệp Tử cười cười, nói ra. "Như thế nào lại làm muộn đến vậy chứ..." Tần Tiểu Mặc nhíu mày. "Mấy ngày hôm trước dồn nhiều công việc nên hiện giờ tương đối bận rộn.." "Nhưng ngày mai cũng không thể vậy được, 11 giờ phải lên giường ngủ, nếu không hôm sau không có tinh thần đâu." Tần Tiểu Mặc lại bắt đầu thuyết giáo. "Uhm, được rồi." Diệp Tử đáp ứng rất kiên quyết. Tần Tiểu Mặc nhìn thoáng qua Tiêu Nhuận và mẹ của mình, đột nhiên chui vào trong chăn, lúc chui vào không cẩn thận đụng phải miệng vết thương, "Ôi" một tiếng. Diệp Tử nheo mắt, hỏi "Làm sao vậy?" "Không có gì." Tần Tiểu Mặc vội vàng đáp. "Nhớ em không?" Tần Tiểu Mặc nhỏ giọng hỏi. "Nhớ." Diệp Tử cũng không có che giấu, trực tiếp trả lời. "Rất ngoan." "Uh". "Em cũng nhớ chị." "Uh." Bên kia điện thoại, khoé miệng Diệp Tử cũng mang theo mỉm cười. "Tốt lắm chị mau đi ngủ đi, để em lo chết." Tần Tiểu Mặc đem chăn xốc lên. "Được, ngủ ngon." "Ngủ ngon." Tần Tiểu Mặc cúp điện thoại, mới phát hiện bà Tần cùng Tiêu Nhuận đều dùng một loại ánh mắt rất kỳ quái nhìn nàng. "Mọi người nhìn gì a..." Tần Tiểu Mặc chột dạ hỏi. "Con trốn trong chăn làm gì vậy?" Bà Tần hỏi. "Không có gì đâu, bí mật, không thể để cho hai người nghe được." Tần Tiểu Mặc vung tay lên, nói cho có lệ. Bà Tần cũng không thấy có cái gì khó hiểu, dù sao từ nhỏ Tần Tiểu Mặc có đôi khi rất kì lạ, nhất là khi tâm tình tốt, làm chuyện gì cũng thấy kì quái. Ngược lại hiện tại Tần Tiểu Mặc có chút cảm giác mình làm chuyện bất hợp pháp lừa gạt người nhà.
Reads 2,255,118Votes 75,865Parts 98Complete, First published Sep 22, 2014Table of contentsMon, Sep 22, 2014Sat, Sep 27, 2014Sun, Sep 28, 2014Mon, Sep 29, 2014Mon, Sep 29, 2014Wed, Oct 1, 2014Fri, Oct 3, 2014Fri, Oct 3, 2014Fri, Oct 3, 2014Sat, Oct 4, 2014Sat, Oct 4, 2014Tue, Oct 7, 2014Tue, Oct 7, 2014Tue, Oct 7, 2014Tue, Oct 7, 2014Tue, Oct 7, 2014Wed, Oct 8, 2014Wed, Oct 8, 2014Wed, Oct 8, 2014Wed, Oct 8, 2014Wed, Oct 8, 2014Thu, Oct 9, 2014Fri, Oct 10, 2014Sat, Oct 11, 2014Sun, Oct 12, 2014Sun, Oct 12, 2014Mon, Oct 13, 2014Mon, Oct 13, 2014Mon, Oct 13, 2014Mon, Oct 13, 2014Mon, Oct 13, 2014Tue, Oct 14, 2014Thu, Oct 16, 2014Thu, Oct 16, 2014Sat, Oct 18, 2014Sat, Oct 18, 2014Mon, Oct 20, 2014Tue, Oct 21, 2014Tue, Oct 21, 2014Tue, Oct 21, 2014Wed, Oct 22, 2014Wed, Oct 22, 2014Fri, Oct 24, 2014Sat, Oct 25, 2014Sat, Oct 25, 2014Tue, Oct 28, 2014Tue, Oct 28, 2014Tue, Oct 28, 2014Tue, Oct 28, 2014Wed, Oct 29, 2014Wed, Oct 29, 2014Thu, Oct 30, 2014Thu, Oct 30, 2014Thu, Oct 30, 2014Chương 54 - Phiên ngoại đặc biệt đêm thất tịch thú cưngMon, Nov 3, 2014Mon, Nov 3, 2014Tue, Nov 4, 2014Wed, Nov 5, 2014Thu, Nov 6, 2014Sun, Nov 9, 2014Mon, Nov 10, 2014Thu, Nov 13, 2014Fri, Nov 14, 2014Fri, Nov 14, 2014Sat, Nov 15, 2014Sun, Nov 16, 2014Sun, Nov 16, 2014Mon, Nov 17, 2014Mon, Nov 17, 2014Mon, Nov 17, 2014Mon, Nov 17, 2014Tue, Nov 18, 2014Tue, Nov 18, 2014Wed, Nov 19, 2014Thu, Nov 20, 2014Thu, Nov 20, 2014Sat, Nov 22, 2014Sun, Nov 23, 2014Sun, Nov 23, 2014Sun, Nov 23, 2014Mon, Nov 24, 2014Mon, Nov 24, 2014Tue, Nov 25, 2014Tue, Nov 25, 2014Thu, Nov 27, 2014Fri, Nov 28, 2014Fri, Nov 28, 2014Fri, Nov 28, 2014Fri, Nov 28, 2014Fri, Nov 28, 2014Fri, Nov 28, 2014Sat, Nov 29, 2014Sat, Nov 29, 2014Sun, Nov 30, 2014Sun, Nov 30, 2014Sun, Nov 30, 2014Sun, Nov 30, 2014Chương 97 - Phiên ngoại - HếtTue, Dec 2, 2014Bách Hợp - Hiện Đại - Sweet Tác giả Nhất Sinh Bán Nhàn Editor BlackObs52bachhop
Bên kia có hai gã đang đứng lén lút, một tên thoạt nhìn còn chưa đến 25 tuổi, một tên khác nhìn qua khoảng 40 tuổi, tay gã già hơn vẫn luôn đút trong túi áo, thỉnh thoảng lại trộm ngó bốn phía. Xem ra hai tên này chính là kẻ tình nghi, Lisa nghĩ thầm. "Tổ 1, nghe được mệnh lệnh của ta mới được động". "Nghe rõ". "Hiện tại đi qua hướng bên kia". Lisa kéo Jackson bất động thanh sắt nhích lại gần, bởi vì người xung quanh không nhiều lắm, cho nên dù Lisa đi rất thong thả vẫn khiến cho hai gã kia cảnh giác. "Lên!". Mệnh lệnh Jang Wook đưa ra, Lisa cùng Jackson giống hai con báo ập đến gã kia. "Đừng nhúch nhích! Cảnh sát đây!". Hai gã bị Lisa và Jackson bao vây sợ tới mức sững sờ tại chỗ, theo bản năng giơ tay lên. Lisa nhíu mày, làm sao có thể dễ đang thoả hiệp như vậy. Nhưng cô khôn nghĩ nhiều, vô luận thế nào cũng là kẻ tình nghi, vì thế Lisa và Jackson mỗi người còng tay một tên, Jang Wook cũng rất nhanh đem theo một đội đến. "Đồng chí cảnh sát, ta....". Gã 40 tuổi run rẩy kêu một tiếng, tựa hồ muốn nói cái gì. "Chuyện này... chúng ta không có làm cái gì phạm pháp a". Tên trẻ tiếp lời. "Trong túi áo giấu cái gì l, lấy ra đi". Lisa nghiêm túc nói. "Đây, chỉ là một con vật nhỏ thôi". Gã lấy ra một con chuột, cả đội đều choáng váng. Thì ra là con gái hắn ở nông thôn muốn nuôi một con, nên hắn liền mua, nhờ đồng hương mang về, nhưng vì xe lửa không cho mang động vật nên mới lén lút như vậy. ***********************Thị cục. "Quả thực vớ vẩn!". Jang Wook vỗ cái bàn. "Jang đội trưởng, lần này người báo án vẫn như trước là không có tìm ra được". Hiểu Hiểu cau mày nói. "Jang đội trưởng! Ngươi lại đây nhìn! Hai người này không thích hợp, trời nóng như vậy sao lại đeo khẩu trang, ngươi nhìn đi...". Lisa ngồi trước máy tính, quan sát lại băng ghi hình nhà ga. Jang Wook đi qua, Lisa dừng hình ảnh lại, chỉ chỉ một gã trên màn hình. Đúng như Lisa nói, hắn đeo khẩu trang, nhìn không thấy mặt, hơn nữa còn cúi đầu. "Sau đó hắn đi về phía toilet bên phải cửa Tây, thấy không...". Lisa lướt tiếp. "Không quá hai phút, cô ta liền đi vào". Lisa tiếp tục nói. "Kì quái, cô ta còn ôm một đứa bé". Hiểu Hiểu chỉ vào màn hình, có chút ngạc nhiên nói. "Một phụ nữ, còn ôm em bé, tiến vào WC nam, thật không phù hợp ăn khớp". Lisa cau mày phân tích. "Nhất định có vấn đề". Jackson nghiêm túc nói. "Điệu hổ ly sơn". "Trong ngực cô ta chính là tử anh". Jang Wook nói "Cái gì?". Lisa đột nhiên giật mình. "Đem thuốc phiện để vào trong bụng tử anh, tiến hành gia dịch. Loại thủ pháp này được bọn buôn lậu thuốc phiện chuyên nghiệp sử dụng khắp nơi ....". Jang Wook giải thích. "Xem ra bọn này rất chuyên nghiệp". Lía gắt gao nhíu mày"Tử anh... là từ đâu tới?". "Mua, bệnh viện, hoặc là phòng khám tư... Không nhất định là tử anh, cũng có khả năng còn sống". "Đây rõ ràng là một sinh mệnh!!". Lisa đứng kích động nói. Trong lòng quay cuồng, cảm xúc này làm cho cô mất khống chế. "Lisa, trấn tĩnh đi". Jang Wook cũng gắt gao cau mày, tuy trong lòng anh cũng rất phẫn nộ, nhưng anh phải tỉnh táo. Những người khác trong đội đều có kinh nghiệm phong phú hơn Lisa, loại sự tình này cũng thấy tương đối nhiều, tuy trong lingf khó chịu nhưng không đến mức không khống chế được như Lisa. Lisa ngồi suy nghĩ, thở hổn hển, hận không thể bắt hết bọn buôn ma tuý táng tận lương tâm này rồi bắn chết hết. "Đây không phải là nguyên nhân và động lực của canh sát chúng ta sao? Chúng ta cần phải tỉnh táo...". Jang Wook ôn hoà khuyên nhủ. "Đội trưởng, ta đã biết...". Lisa đỏ cả mặt ngồi xuống, tuy rằng trong lòng vẫn là khó chịu, nhưng cô cũng suy nghĩ kỹ càng lời đội trưởng nói. Đúng vậy, đây là nguyên nhân cô chọn làm cảnh sát nhân dân. Jang Wook để lại 5 người tăng ca phân tích vụ án, do kích động quá... Lisa bị hắn bắt trở về. Đi ra cục công an rồi Lisa mới đột nhiên nhớ tới chị Chaeyoung bị chính mình xem nhẹ quên mất. Vội vàng lấy điện thoại di động ra, phát hiện bây giờ đã muốn 5h30, trễ hẹn một tiếng. Lisa nhanh chân bỏ chạy, đầu óc một mảnh trống không, thậm chí còn quên có xe taxi. "Hộc....". "Chị Chaeyoung chị Chaeyoung chị Chaeyoung!". Lisa đứng trước của nhà Chaeyoung khẩng trương đập cửa. Chaeyoung nghe được tiếng Lisa, vội từ phòng bếp đi ra mở cửa. "Em...". Một phen đem Lisa kéo vào, nhìn bộ dạng cô đầy mồ hôi... Có chút đau lòng. "Thực xin lỗi thực xin lỗi, em không phải cố ý bị trễ! Vốn là tan từ sớm, đột nhiên đội trưởng nói thấy tội phạm tình nghi, sau lại phát hiện bắt sai, trở về thị cục xử lý chút sự tình, chị đừng nóng giận...". Lisa sợ Chaeyoung giận, chị Chaeyoung nhà cô chính là nhật lý vạn ky, thời gian còn quý gia hơn vàng. Lần này chị Chaeyoung tổn hết bao nhiêu là vàng a.... "Tới kiệp, làm sao đầu đầy mồ hôi thế này". Chaeyoung nhíu mày, cầm khăn trên bàn lau sau ót Lisa, động tác vô cùng dịu dàng làm Lisa thoải mái đến không nhúch nhích, sợ mình cử động lại doạ đến chị Chaeyoung bình thường rất khó ôn nhu như vậy với cô. "Đã chạy tới". Lisa nói. "Như thế nào đã chạy tới!? Rất xa mà, sao không kêu taxi?". Chaeyoung kinh ngạc hỏi. "Quên". Lisa ngượng ngùng cười. "Ngốc!". Chaeyoung híp mắt, đem khăn nhét vào tay Lisa, sau đó đẩy cô vào phòng tắm. "Tắm đi". Chaeyoung ở bên ngoài phòng tắm vọng vào. Lisa chớp chớp mắt, chị Chaeyoung cư nhiên không có nổi giận, còn ôn nhu kêu cô là đồ ngốc... A ha ha ha... Thế giới thực sự là tốt đẹp lắm ... "Chị Chaeyoung... em tắm xong rồi, quần áo, quần áo....". Y phục của mình đã bẩn không muốn mặc lại được, Lisa từ phòng tắm vươn đầu ra, muốn kêu Chaeyoung tìm bộ khác cho cô mặc đỡ. "Nè, cho em. Còn mới...". Chaeyoung bên ngoài đi vào mang theo chiếc váy lễ phục nhỏ nhắn, rất vừa vặn với Lisa. "Mặc xong rồi!". Lisa từ trong phòng tắm nhảy ra, ôm chị Chaeyoung thơm ngào ngạt vào trong ngực. "Rất vừa người!". Lisa ngẩng đầu lên nói. "Buổi sáng chị mua cho em, thích không?". Chaeyoung ôm lấy Lisa, sờ sờ mới tóc ướt sũng của cô. —————————Nghỉ mệt tí, chiều tuiii viết tiếp cho mn đọc nha 3
"Chị Chaeyoung, chịn nói cho em biết được không, rốt cuộc là bởi vì sao...". Một phen triền miên xong rồi Triền miên ??? 😳, mới ôm ôm có tí ti à ==", Lisa cùng Chaeyoung ngồi ngay ngắn, rất có ý tứ nói chuyện nghiêm túc. Chaeyoung giương mắt, tự hỏi bản thân, hơi rối nhưng quyết định nói cho cô. Vừa rồi sau khi cô đi ra khỏi phòng, chính mình thật lâu không có di chuyển, hiện tại nhớ tới còn rét rung cả người. Nàng không biết ý vị này là như thế nào, nhưng hiện tượng này ít nhất thuyết minh Lisa đã chiếm vị trí rất quan trọng trong lòng nàng, nàng cảm thấy hẳn là nên dành chút thời gian tự hỏi về vấn đề quan hệ của cả hai. "Năm trước đi du thuyền cứu một cô bé người Hàn Quốc, sau lại cùng một chỗ, sau khi em ấy dưỡng thương tốt thì chị dẫn về đây, ở nơi này". Chaeyoung nói chuyện ngắn gọn, chỉ trọn trọng điểm mà nói. Không nói rất nhiều vấn đề, ví như cái cô bé kia có người mình thích, sau lại cùng cô cùng nhau. Ví như chính mình đối với Lisa thật tâm thật lòng thế nào. "Vậy .... về sau thế nào?". Lisa nhíu mày tiếp tục truy vấn. "Về sau, em ấy ở bên người em ấy thích. Chị quay về Úc". Vẫn là ngắn gọn hơn nữa không đổi sắc, giống như cái người bị vô tình vứt bỏ không phải là mình. Chuyện này .... Lisa chăm chú suy nghĩ tình hình, cảm thấy vẫn là nhiều lợi hơn hại, chuyện chị Chaeyoung có người yêu thích nàng đã sớm biết, bây giờ cũng biết trước kia chị Chaeyoung cũng là thích con gái, như vậy khả năng chị ấy tiếp nhận mình rất nhiều. Nghĩ đến đây, Lisa thấy sĩ khí tăng cao. Lời Chaeyoung nói là cho cô càng thêm mừng rỡ như điên. "Hiện tại không thích em ấy". Ý chị nói bây giờ là không còn thích cô bé kia sao! "Vậy chị....". Lisa muốn hỏi, vậy chị thích em sao. Cô nghĩ đến không có hỏi ra miệng, Chaeyoung vội đứng lên, bên tao rõ ràng ửng đỏ. "Em trở về đi, trễ rồi không an toàn". Em biết không an toàn mà chị Chaeyoung, nhưng bây giờ mới có 3 giờ chiều... Lisa bất đắc dĩ hít một hơi. "Vậy em đi về trước". Lisa vừa đi tới cửa. Đột nhiên nghĩ tới cái gì, đi vòng vèo trở về. "Hay là em làm cho chị cơm chiều xong trở về". Chaeyoung nhìn vẻ mặt ủy khuất của Lisa, vẫn không thể nào nhẫn tâm cự tuyệt cô. Hơn nữa .... thật ra chính mình cũng không muốn cô đi về, mới vừa kêu cô đi là do nhất thời thẹn thùng đầu óc không rõ ràng mà thôi. Vì thế, hai cô gái không được tự nhiên tiếp tục đi ra dạo thành phố mua đồ ăn. "Chị Chaeyoung, chị nói anh của em đã trở lại?". Lisa tâm tình vui sướng rồi mới nhớ ra mình còn có người anh trai. "Ừ, tối mai có bữa tiệc trong ngành, hẳn là anh của em cũng sẽ tới". Chaeyoung cầm lấy một chai nước ém xoài, bỏ vào xe đẩy. "Làm sao có thể, còn không trở về nhà". Lisa nghĩ thế nào đều không nghĩ ra anh trai của mình rốt cuộc đang nghĩ gì. "Chắc là do công việc có vấn đề... hắn cũng mới trở về thôi, có lẽ xử lý việc trước". Chaeyoung phân tích nói.
cảnh sát nhân dân có người yêu rồi