Tuy đây không phải một nụ hôn sâu nhưng vẫn như cũ khiến cho Nghiêm Tiểu Tiểu có chút thở hổn hển, khuôn mặt tái nhợt nhiễm thượng xuân sắc, mắt hạnh hờn dỗi trừng bọn họ một cái. "Sắc hổ!" "Tiểu Tiểu, xin em đừng dẫn dụ tụi anh nữa, anh sẽ không được mất!" Thiệu Tiểu Hổ lại muốn hôn cậu.
Chương 2: Cậu sẽ hỏng mất. Dục vọng chiếm lĩnh đến tận lỗ chân lông của Kiều Tâm, hạ thân chưa từng có ai động vào mà giờ đây lại bị Cố Thành An liếm láp hoa huyệt. Hắn đưa đầu lưỡi vào trong, bắt chước động tác làm tình mà ra vào.
Read Chương 4 from the story [ Song Tính Hệ Liệt - 3 ] Sẽ Hỏng Mất, Nhẹ Chút! by kween_alice_choe (Alice Choe) with 6,900 reads. songtính, dammi, caoh. "Tiểu T
Hạt lưu hương xả vải giúp đánh tan vết bẩn và cho quần áo mùi thơm cực dễ chịu, lưu hương suốt cả ngày! Nghiêm Tiểu Tiểu chống nạn đi lên phía trước, mỗi bước đi đều đau đến nỗi cậu phải cắn răng. Tuy có nạng chống hỗ trợ, nhưng vì chân bị thương quá nặng, hễ đi nhiều một chút là bất ổn.
Chương 32: Cái gì đến rồi sẽ đến (1) Chương 33: Cái gì đến rồi sẽ đến (2) Chương 34: Cái gì đến rồi sẽ đến (3) Chương 35: Con à, ba con xấu hổ kìa (1) Sẽ Hỏng Mất, Nhẹ Chút. Sắc , Đam Mỹ 6. Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
2.7. Quạt gió bị hỏng. Thông thường một thời gian trước khi quạt gió bị hỏng bạn sẽ nghe 1 tiếng kêu rít nhè nhẹ khi sử dụng tủ lạnh. Đặc biệt khi bạn mở cánh tủ ngăn đá thì tiếng kêu sẽ rõ hơn.
Sẽ hỏng mất nhẹ chút. admin - 10/06/2022 0. Thể loại: 3P, tuy vậy tính, sinh tử, hiện đại, vườn cửa trường sinh hoạt, tổng thụ, thoải mái, H văn. Bạn đang xem: Sẽ hỏng mất nhẹ chút. Vào năm 15 tuổi thì Nghiêm tiểu Tiểu thì ẩn sâu trong con fan cậu khôn xiết nhiều kín và
Read Chương 3 from the story [ Song Tính Hệ Liệt - 3 ] Sẽ Hỏng Mất, Nhẹ Chút! by kween_alice_choe (Alice Choe) with 7,745 reads. songtính, dammi, caoh. "Tiểu T
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. "Tiểu Tiểu, nghe nói hôm qua ba cậu tới đón!" Giờ nghỉ trưa, Tương An Tư ngồi trước mặt Nghiêm Tiểu Tiểu cười và nói. "Ừ." Nghiêm Tiểu Tiểu ngượng ngùng gật đầu, cậu nghĩ, An Tư nghe được chuyện này từ người khác, hôm qua có rất nhiều người thấy ba cõng cậu rời đi, thật là xấu hổ mà! "Nghe nói ba cậu siêu đẹp trai, là siêu sao à?" Tương An Tư hiếu kì hỏi. Cả trường đang bàn luận về Tiểu Tiểu và ba cậu ta, đáng tiếc hôm qua nó về sớm nên không biết ba Tiểu Tiểu đẹp trai đến cỡ nào! "Đâu có." Nghiêm Tiểu Tiểu lắc đầu, ba cậu có đẹp trai lắm đâu. Tuy ba có chút già nhưng trong lòng cậu ông vĩnh viễn là người đẹp trai nhất, còn đẹp hơn hai con sắc hổ kia hơn gấp trăm lần. Lé-chan Bạn ấy điêu đấy. Nghiêm Kí Hạo đẹp trai lắm cơ~ Hai tên xấu xa đó sáng nay vẫn không tìm cậu, làm cậu chỉ có thể một mình đến trường. Cậu không dám ngồi tàu điện ngầm, cũng không muốn ba đưa đi, thành ra phải ngồi xe bus. Mệt chết cậu, còn mệt hơn đi xe điện! "Vậy ba cậu làm nghề gì?" Trông như vô tình hỏi nhưng thực tế là có thâm ý. "Ba tớ chỉ làm công việc bình thường thôi." Nghiêm Tiểu Tiểu đơn thuần không phát hiện bạn thân có ý khác, mắt nhìn bàn học có chút chột dạ trả lời. Cậu không phải cố ý gạt An Tư, cậu chỉ không muốn khoe khoang, không muốn người khác biết mình là người thừa kế một tập đoàn! "Vậy à. Mẹ của cậu thì sao?" Không như Nghiêm Tiểu Tiểu nghĩ, đôi mắt trong suốt thâm thuý rất mau hiện lên một chút thất vọng. "Mẹ tớ cũng bình thường, ở nhà làm bà chủ gia đình thôi. Vậy ba mẹ An Tư làm nghề gì? Chắc hẳn là người rất tuyệt vời!" Lần này cậu không nói sai. Dù mẹ có chỗ không giống người khác, cũng là người có hai giới tính như cậu, nhưng mẹ thật sự là một bà chủ gia đình bình thường. "Ba mẹ tớ rất có danh tiếng tại Trung Quốc, là nhân vật lớn đó! Nhìn vậy thôi chứ ở nhà tớ là cậu chủ được nhiều người hầu hạ!" Tương An Tư lập tức đắc ý cười, rất tự hào về bối cảnh của mình. Người duy nhất trong lớp có thể hiểu cuộc đối thoại bằng Tiếng Trung của họ là người con lai ngồi phía sau, hắn hừ lạnh một tiếng. Hắn là một người Trung Quốc khác, con lai Trung-Thái Phùng Khải. Tương An Tư nghe được tiếng khinh thường hừ lạnh lập tức nổi giận quay đầu trừng Phùng Khải, tên này thật đáng ghét. Hôm qua mình chủ động chào hỏi nó, thế màng nó chẳng màng để ý đến. Đồ ngạo mạn, nó nghĩ mình là ai, cũng là người Trung Quốc, dựa vào đâu mà kiêu ngạo hả! Bắt đầu từ thời điểm đó, đã kết thù! "An Tư, đừng nóng! Hôm qua từ lúc thấy cậu có xe riêng đến đón, tớ đã chắc nhà cậu rất có tiền rồi. Không ngờ cậu còn là cậu chủ đó nha, thật lợi hại, tớ rất hâm mộ đó!" Nghiêm Tiểu Tiểu bèn giảng hoà, an ủi, còn bày ra một biểu tình hâm mộ để cho bạn mình cao hứng. Chỉ qua một ngày ngắn ngủi, cậu đã phát hiện bạn thân thật ra là người có lòng tham hư vinh, nhưng người nào cũng có một chút như thế, đây cũng không đến nỗi là chuyện xấu!
Cậu thật sự rất cảm ơn hai người yêu đã hiểu cho tâm tình và ý nguyện của cậu, lúc đó không lỗ mãng lao vào đánh những kẻ vũ nhục cậu, không huỷ mất tư cách dự thi... Thiệu Tiểu Hổ cực kỳ cao hứng khi bé con chủ động hôn môi, kích động hôn lại, ôm lấy đầu bé con cùng lâm vào nụ hôn nóng bỏng, đầu lưỡi vói vào cái miệng thơm ngọt như bông hoa, quấn quít cái lưỡi đinh hương của cậu, cẩn thận liếm láp, càn quét từng thớ thịt trong khoang miệng, tận tình hấp thụ nước mật trong miệng đối phương.... Nghiêm Tiểu Tiểu bị hắn hôn choáng váng đầu óc, thẹn thùng ưm một tiếng, Thiệu Đại Hổ thấy thế có chút hâm mộ, nhưng bé con chỉ có một cái miệng, không thể cùng một lúc hôn môi cả hai người, cho nên anh chỉ còn cách hôn lên những nơi khác. Thiệu Đại Hổ cúi đầu hôn lên gáy ngọc tuyết trắng, bả vai xinh đẹp, nương theo đường cong hoàn mỹ đi xuống phía dưới, lưu lại dấu hôn đỏ hồng như cánh đào trên da thịt nõn nà... Nghiêm Tiểu Tiểu và Thiệu Tiểu Hổ hôn vô cùng triền miên, hấp thu nước bọt lẫn nhau, lưng bị Thiệu Đại Hổ hôn vừa nhột vừa ngứa, dục vọng trong cơ thể lại bừng cháy.... Nước ấm trên đỉnh đầu vẫn chảy xuống, làm cho toàn thân ba người ướt đẫm, nhưng hoàn toàn không thể làm nguội đi dục vọng đang sôi trào trong cơ thể, bọn họ kề sát nhau như thể những đứa trẻ sinh đôi, hận không thể hoà cơ thể lại làm một.... Tại phía trước, Thiệu Tiểu Hổ vẫn không rời khỏi cái miệng nhỏ nhắn thoải mái của Nghiêm Tiểu Tiểu, như một cơn cuồng phong, hắn điên cuồng không ngừng hôn cậu, đem từng tấc thịt trong miệng liếm một lần rồi lại liếm một lần, khiến cho Nghiêm Tiểu Tiểu vì nụ hôn mà cả người mềm nhũn, không ngừng run rẩy. Ở phía sau, Thiệu Đại Hổ đã hôn đến vòng eo của cậu, rất nhanh sẽ đến cái mông. Mặt sau của eo rất ít khi nào bị chạm vào, là nơi mà Nghiêm Tiểu Tiểu cực kỳ mẫn cảm, Nghiêm Tiểu Tiểu bị anh hôn ngứa ngáy. "Ngô ách.... Ân ác..... A —" Cả người mềm nhũn, Nghiêm Tiểu Tiểu thoải mái lâng lâng, trong phút chốc, trước ngực và cái mông đều truyền đến một dòng điện, người yêu trước mặt xoa bóp viên thịt hồng cứng rắn do dòng nước, người yêu phía sau ngồi xổm banh rộng quần lót cậu, sau đó vén hai cánh mông thịt của cậu, đầu lưỡi ấm nóng liếm láp đoá hoa cúc cực kỳ mẫn cảm. "Thích đến thế à!" Thiệu Đại Hổ cẩn thận liếm duyện bông cúc đỏ hồng xinh đẹp, đầu lưỡi dâm uế miêu tả từng cánh hoa trên bông cúc, khiến cho bông hoa ấy khẽ run rẩy, run rẩy... "A ngô.... Đừng.... Úc a...." Nghiêm Tiểu Tiểu lắc đầu, dòng điện mạnh theo trước ngực và sau mông điên cuồng đánh úp lại khiến cả người cậu hưng phấn phát run, sự khô nóng của cơ thể nay đã tập trung vào dương vật.... "Thích lắm đấy, dương vật bé bỏng cương rồi, còn đang chọt vào em này!" Thiệu Tiểu Hổ cuối cùng đã rời khỏi cái miệng nhỏ nhắn, hạ mắt quan sát cây gậy nhỏ cứng rắn ở dưới, tay to càng thêm dùng sức xoa bóp đầu nhũ. "Nga a a.... Anh Tiểu Hổ nhẹ tay...... Úc nha..... Anh Đại Hổ đừng liếm.... Ách.... Đầu em choáng quá..... A...." Nghiêm Tiểu Tiểu đã sớm tan thành một vũng nước xuân, đầu óc choáng váng, đã sớm không còn khả năng tự giác, quên mất anh Lý dưới lầu có thể lên đây bất kỳ lúc nào, bắt đầu lớn mật chơi đùa cùng hai bạn trai trong phòng tắm của người khác.
Sáng sớm, trời đã xám xịt một vùng. Có vẻ trời sắp mưa, nhưng người Luân Đôn không lấy gì làm lạ. Thời tiết ở Luân Đôn là thời tiết điển hình ở nước Anh, vừa đến tháng 8 thì mưa rất nhiều, sang tháng 9 khi chính thức bước vào mùa thu thì lại càng mưa nhiều hơn. Có thể thường xuyên nhìn thấy có nhiều người mặc áo khoác rất dày, thậm chí có người mặc cả áo bến tàu điện ngầm nổi danh Fulham Broadway xuất hiện một người mặc áo lông, trên đầu đội một chiếc mũ chắn gió, không những thế còn đeo kính đen và khẩu trang, trên tay cầm một chiếc dù thời tiết lạnh, nhưng trang bị đầy đủ như cậu ta thật sự là khá khoa trương, đương nhiên sẽ làm người khác chú ý. Hiện tại đang là giờ đi làm, tới trường, mọi người đều vội vàng cho kịp thời gian, chỉ liếc cậu ta một cái rồi rời mắt đi, cũng không chú ý tới cậu ta quá túi sách cậu ta đeo trên vai, còn cả quần lộ ra ngoài áo lông, hẳn cậu ta vẫn là học sinh, đang chuẩn bị đến trường. Có điều cậu ta vẫn đứng ở điểm soát vé phía Bắc, không có đi qua soát ra cậu ta đã đứng ở chốt soát vé phía Bắc nửa giờ, nhưng hình như vẫn không có ý định rời đi, chưa mấy chốc đã đến thời gian đến trường, nếu còn không đi sẽ bị nhiên, cậu ta lấy điện thoại ra xem giờ, dường như có chút lo lắng, không thể đợi thêm nữa, nếu thật sự còn không lên tàu, nhất định sẽ bị muộn. Hôm nay là lễ khai giảng, học sinh mới như cậu ta tuyệt đối không thể đến muộn, nhưng mà...Cặp mắt giấu ở sau cặp kính đen nhìn chốt soát vé phía trước, nhanh chóng hiện ra vẻ e ngại, cậu ta thật sự rất khẩn trương, cậu ta không dám đi qua, bởi vì...Cậu ta không có mua vé! Điều này tức là cậu ta nhất định phải trốn vé, tuy rằng chốt soát vé này cũng không có nhân viên kiểm phiếu, đều là máy móc tự động, nhưng cậu ta vẫn sợ bị người khác phát hiện. Cậu ta chưa từng ngồi tàu, cũng chưa từng mua vé, cho nên đây là lần đầu tiên cậu ta trốn vé...Thời gian có hạn, phải lập tức quyết định là trốn vé hay tiêu tiền mua vé, bởi vì cậu ta 15 tuổi, có thể mua vé trẻ ta lấy một tờ tiền từ trong cặp, nhìn cậu non mịn nhỏ xinh, tay không có gân guốc, không lỗ chân lông to, chắc rằng cậu không phải người da trắng, mà là người châu Á da ta lấy tiền ra rồi cũng không lập tức đi nơi bán vé để mua vé, vẫn thật do dự, hình phạt mà bọn họ cho cậu ta chính là cậu ta phải đi tàu điện ngầm trốn vé để đến trường, nếu cậu ta dám vi phạm mệnh lệnh của họ, bị họ biết được không biết sẽ "xử lý" cậu ta như thế nào đến "xử lý", gương mặt sau khẩu trang m đỏ ửng, vẫn là nên tuân thủ ước định trốn vé thì tốt hơn. Dù sao cậu ta đã vì thế mà "vũ trang hạng nặng", miễn cho trốn vé thất bại bị người khác nhìn thấy bộ dáng. Ngộ nhỡ bị nhân viên công tác bắt được, thì cứ nói tiếng Nhật giả làm người Nhật Bản, không để ai phát hiện cậu ta là Hoa Kiều, làm người Trung Quốc mất tâm, cậu ta cất tiền lại vào túi, dùng sức hít một hơi, hướng tới cửa soát vé đi tới, bắt đầu lần "trốn vé" đầu tiên trong đời...Ba phút sau, cậu ta thành công ngồi trên tàu, rõ ràng là đã trốn vé thành công. Lần đầu tiên cậu ta chạy qua cửa soát vé, cậu ta vẫn lo lắng đề phòng, sợ bị người khác phát hiện cậu không mua vé. Lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên cậu ta làm chuyện xấu, tâm tình thật phức tạp, trừ cảm giác sợ hãi khẩn trương còn có kích thích, trong lòng bất an không yên lại có chút hưng đầu tiên đi xe điện ngầm, cậu ta tò mò nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện trên tàu đều là người, nam nữ già trẻ đều có, đủ loại người toàn bộ đứng cùng một chỗ, không gian bé nhỏ trên tàu kín không còn kẽ hở, chật ních, không khí gò bó bí bách làm cho người ta cảm thấy đầu óc choáng là cậu ta tìm được chỗ ngồi, không cần phải đứng như những người khác... Ơ, đó là...Cậu ta đột nhiên nhìn thấy một bà lão phải hơn sáu mươi tuổi, tóc đã bạc phơ, lập tức đứng lên nhường chỗ cho bà. Tuy rằng không muốn đứng, nhưng càng không thể làm như không thấy bà lão, kính già yêu trẻ chính là truyền thống tốt đẹp của người Trung với lời cảm ơn của bà lão, từ sau khẩu trang truyền đến một giọng nói mềm mại dễ nghe của thiếu niên "Không có chi ạ." Tiếng Anh rất chuẩn, xem ra cậu ta ở nước Anh đã rất lâu ta mang theo túi sách dùng sức tiến đến cạnh cửa nơi có nhiều người đứng nhất, nơi đó có nhiều người che mình, có vẻ sẽ không dễ dàng bị người khác phát hiện, hơn nữa vừa đến nơi là có thể lập tức rời rằng thành công lên tàu, nhưng cậu ta vẫn như cũ sợ bị phát hiện chuyện trốn vé, lại nhìn xung quanh. Kỳ quái, sao không thấy bóng dáng của họ, bọn họ không phải nói là sẽ lên tàu giám thị cậu ta, bắt cậu ta nhất định phải trốn vé sao?Cặp mắt màu đen sau kính râm hiện lên một tia mê hoặc, đột nhiên mông nóng lên, có một bàn tay sờ lên mông cậu ta, dọa cậu ta nhảy dựng. Không đợi cậu có phản ứng, lại có một bàn tay từ phía sau đến ngăn chặn phía trước háng cậu...Không thể nào! Lần đầu tiên đi tàu điện ngầm liền gặp yêu râu xanh?!Con ngươi đen nhánh trong chốc lát hiện lên nhiều loại cảm xúc, đầu tiên là kinh hoảng, rồi mới là xấu hổ quẫn bách, cuối cùng là ảo não. Cậu ta đã từng nghe thấy tàu điện ngầm thường xuyên có yêu râu xanh lợi dụng những hành khách nữ, nhưng mà bất luận cậu gầy yếu ra sao cũng không giống nữ, tên dê xồm này sao lại...Chẳng lẽ tên này là đồng tính? Hay là... hẳn là không! Làm sao tên đó có thể phát hiện bí mật của cậu ta được, nhưng mà bất luận thế nào, bị sờ mó thật sự là không hay ho, phải nhanh thoát ta vừa định lên tiếng bắt yêu râu xanh mau buông tay, bằng không cậu sẽ kêu lên, bỗng hai bàn tay háo sắc đã bắt đầu lớn mật sờ loạn, cách quần vuốt ve bụng dưới cùng mông cậu ta, đó chính là hai nơi mẫn cảm nhất trên cơ thể cậu..."Tôi khuyên cậu ngoan ngoãn đừng có lộn xộn, trừ phi cậu muốn người khác biết chuyện cậu trốn vé." Giọng đàn ông khàn khàn đặc biệt ôn nhu từ tính, làm cho trái tim người ta không tự giác nhảy mạnh ta xấu hổ ảo não vô cùng, dùng sức giãy dụa muốn thoát khỏi hai bàn tay háo sắc giữa háng và mông, nhưng bị một tiếng nói ngăn chương 1.
Thế giới xung quanh cậu thật là phức tạp mà! Có rất nhiều bí mật cần được khai thác một cách triệt để, nhưng cậu lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Bắt đầu từ đâu? Có nên tìm hiểu sâu kĩ hơn một chút hay không? Việc đầu tiên, rõ ràng ba là ba của cậu, mẹ và ba là vợ chồng. Nhưng mà, tại sao mẹ lại gọi ba của cậu hay nói cách khác là chồng của mẹ bằng ba? Điều này thật là khả nghi mà! Hay là...hay là... Phiền não, phiền não, thật sự là quá phiền não! Điều thứ hai, cậu thật khác người! Ở cậu mang cả những nét của con trai và con gái, là song tính! Ai nha, thật là phiền muộn muốn chết! Ngày ngày cứ có hai con "mãnh thú" chỉ muốn xâm nhập vào trong "hang" của cậu, hại cậu chỉ muốn chửi thề! Mẹ kiếp! Bắt nạt cậu có vui hay không hả? Có ai chịu nghĩ đến cảm thụ của cậu hay không hả? Thật là tức giận đến trào máu! Hừ hừ, cậu phải vùng lên đấu tranh! Cậu không phục! Tuyệt đối là không phục đó! Ai dô, ra vào mạnh mẽ như vậy để làm gì? Không thể nhẹ nhàng chút hay sao? Đau chết cậu mất rồi! Đau chết cậu mất rồi! Làm ơn, tha cho cậu đi! Cái mông nhỏ của cậu xác định là sắp nát! Hu hu hu!
Chương 1 Sáng sớm, bầu trời là một mảnh mờ mờ xám xịt, xem ra trời sẽ mưa rất nhanh, chuyện này đối với người Luân Đôn mà nói đã sớm trở thành thói quen. Thời tiết ở Luân Đôn là thời tiết điển hình ở Anh quốc, vừa đến tháng 8 sẽ mưa rất nhiều, sang tháng 9 khi chính thức bước vào mùa thi thì lại càng mưa nhiều hơn. Có thể thường xuyên nhìn thấy người mặc áo khoác rất dày, còn có người mặc áo lông. Ở bến tàu điện ngầm nổi danh Fulham broadway có một người mặc áo lông, trên đầu đội một chiếc mũ chắn gió, không chỉ vậy cậu còn đeo kính đen và khẩu trang, trên tay cầm một chiếc ô che. Mặc dù thời tiết lạnh, nhưng hạng nặng võ trang như hắn, cũng thật sự là hơi quá khoa trương, tự nhiên sẽ làm người khác chú ý. Nhưng hiện tại đúng giờ đi làm, giờ tới trường, mọi người đều vội vàng cho kịp thời gian, chỉ liếc cậu một cái rồi rời mắt đi, cũng không chú ý tới cậu quá nhiều. Nhìn túi sách hắn đeo trên vai, còn cả quần lộ ra ngoài áo lông, cậu hẳn vẫn là học sinh, đang chuẩn bị đến trường. Nhưng cậu vẫn đứng ở điểm soát vé phía Bắc, không có đi qua soát vé. Thật ra cậu đã đứng ở điểm soát vé phía Bắc nửa giờ, nhưng hình như vẫn không có ý định rời đi, chốc lát đã đến thời gian đến trường, nếu còn không đi sẽ bị muộn. Quả nhiên thấy cậu lấy điện thoại ra nhìn giờ, dường như có chút lo lắng, không thể đợi thêm nữa, nếu thật sự còn không lên tàu, nhất định sẽ bị muộn. Hôm nay là lễ khai giảng trung học, học sinh mới như cậu tuyệt đối không thể đến muộn, nhưng mà… Ánh mắt giấu ở sau cặp kính đen nhìn điểm soát vé phía trước, nhanh chóng hiện ra vẻ e ngại, cậu thật sự rất khẩn trương, cậu thật sự không dám đi qua, bởi vì… Cậu không có mua vé! Điều này có nghĩa là cậu nhất định phải trốn vé, tuy rằng điểm soát vé này cũng không có nhân viên kiểm phiếu, đều là máy móc tự động, nhưng cậu vẫn sợ bị người khác phát hiện. Cậu chưa từng ngồi tàu, cũng chưa từng mua vé, cho nên đây là lần đầu tiên cậu trốn vé… Thời gian có hạn, phải lập tức quyết định là trốn vé hay tiêu tiền mua vé, bởi vì cậu 15 tuổi, có thể mua vé trẻ em. Cậu lấy từ trong cặp ra tờ tiền, nhìn cậu non mịn nhỏ xinh, tay không có gân guốc lỗ chân lông to, chắc rằng cậu không phải người da trắng, mà là người châu Á da vàng. Cậu lấy tiền ra rồi cũng không lập tức đi nơi bán vé để mua vé, cậu vẫn thật do dự, trừng phạt bọn họ cho cậu chính là cậu phải đi tàu điện ngầm trốn vé để đến trường, nếu cậu dám vi phạm mệnh lệnh của họ, bị họ biết được không biết sẽ “Sửa chữa” cậu như thế nào nữa. Nghĩ đến “Sửa chữa”, gương mặt sau khẩu trang liền đỏ ửng, vẫn là nên tuân thủ ước định trốn vé thì tốt hơn. Dù sao cậu vì thế mà “Vũ trang hạng nặng”, miễn cho trốn vé thất bại bị người khác nhìn thấy bộ dáng, nếu vạn nhất bị nhân viên công tác bắt được, liền nói tiếng Nhật giả mạo người Nhật Bản, không cho ai phát hiện cậu là Hoa Kiều, làm người Trung Quốc mất mặt. Hạ quyết tâm, cậu đem tiền cất lại vào túi, dùng sức hít một hơi, hướng tới cửa soát vé đi tới, bắt đầu lần đầu tiên “trốn vé” trong đời… Ba phút sau, cậu thành công ngồi trên tàu, rõ ràng là đã trốn vé thành công. Nhưng lần đầu tiên cậu chạy qua cửa soát vé, cậu vẫn lo lắng đề phòng như cũ, sợ bị người khác phát hiện cậu không mua vé. Lớn như vậy rồi, đây là lần đầu tiên cậu làm chuyện xấu, tâm tình thấy thật phức tạp, trừ bỏ cảm giác sợ hãi khẩn trương, còn có loại cảm giác kích thích, trong lòng bất an không yên lại có chút hưng phấn. Lần đầu tiên đi xe điện ngầm, cậu tò mò nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện trên tàu đều là người, nam nữ già trẻ đều có, đủ loại kiểu dáng người toàn bộ đứng cùng một chỗ, không gian bé nhỏ trên tàu kín không còn kẽ hở, không chút buồn lỏng, không khí gò bó bí bách làm cho người ta cảm thấy đầu óc choáng váng. Hoàn hảo cậu tìm được chỗ ngồi, không cần phải đứng như những người khác… Hử, đó là… Cậu đột nhiên nhìn thấy một bà lão phải hơn sáu mươi tuổi, tóc bạc đầy đầu, lập tức đứng lên nhường chỗ cho bà. Tuy rằng không muốn phải đứng, nhưng càng không thể làm như không thấy bà lão, kính già yêu trẻ chính là truyền thống tốt đẹp của người Trung Quốc. Đối với lời cảm ơn của bà lão, từ sau khẩu trang truyền đến một giọng nói mềm mại dễ nghe của thiếu niên “Không cần khách sáo.” Tiếng Anh rất chuẩn, xem ra cậu ở Anh quốc đã rất lâu rồi. Cậu xốc lên túi sách dùng sức tiến đến cạnh cửa nơi có nhiều người đứng nhất, nơi đó nhiều người che giấu tốt, có vẻ sẽ không dễ dàng bị người khác phát hiện, hơn nữa vừa đến nơi có thể lập tức rời đi. Tuy rằng thành công lên tàu, nhưng cậu vẫn như cũ sợ bị phát hiện chuyện trốn vé, lại nhìn xung quanh. Kỳ quái, sao không thấy thân ảnh của họ, bọn họ không phải nói là sẽ trên tàu giám thị cậu, làm cậu nhất định phải trốn vé ư? Ánh mắt màu đen sau kính râm hiện lên một tia mê hoặc, đột nhiên mông nóng lên, có một bàn tay sờ lên trên mông cậu, dọa cậu nhảy dựng. Không đợi cậu có phản ứng, lại có một bàn tay từ phía sau đến ngăn chặn phía trước háng cậu… Không thể nào! Lần đầu tiên đi tàu điện ngầm liền gặp sắc lang?! Con ngươi đen nhánh trong chốc lát hiện lên nhiều loại cảm xúc, đầu tiên là kinh hoảng, rồi mới là xấu hổ quẫn bách, cuối cùng là ảo não. Cậu đã từng nghe là tàu điện ngầm thường xuyên có sắc lang lợi dụng những hành khách nữ, nhưng mà bất luận cậu gầy yếu ra sao cũng không giống nữ, sắc lang sao lại… Chẳng lẽ tên sắc lang này là đồng tính luyến ái? Hay là … hẳn là không! Sắc lang làm sao có thể phát hiện bí mật của cậu được, nhưng mà bất luận thế nào, bị sắc lang sờ mó thật sự là không hay ho, phải nhanh thoát khỏi sắc lang này. Cậu vừa định chất vấn sắc lang, làm cho sắc lang mau buông tay, bằng không cậu sẽ kêu lên. Hai bàn tay háo sắc đã bắt đầu lớn mật sờ loạn lên, cách quần vuốt ve bụng dưới cùng mông cậu, đó chính là hai nơi mẫn cảm nhất trên cơ thể cậu… “Ta khuyên cậu ngoan ngoãn đừng có lộn xộn, trừ phi cậu muốn người khác biết chuyện cậu trốn vé.” Âm thanh nam nhân khàn khàn ôn nhu đặc biệt có từ tính, làm cho người trái tim người ta không tự giác nhảy mạnh lên. Cậu xấu hổ ảo não đến cực điểm, dùng sức giãy dụa muốn thoát khỏi hai bàn tay háo sắc giữa háng cùng mông, lại bị một tiếng nói ngăn cản.
sẽ hỏng mất nhẹ chút