ĐỀ KIỂM TRA CHẤT LƯỢNG HỌC KỲ IINăm học: 2015 - 2016Môn: TOÁN 6Thời gian: 90 phút (không kể thời gian giao đề) Câu 1: (2 điểm) Cho các phân số: a) Rút gọn A và B. b) So sánh A và B. Câu 2: (2,5 điểm) Tính giá trị của các biểu thức sau: Câu 3: Tìm x, biết. (2 điểm). Câu 4: (1,5
Năm Cam và đồng bọn trước vành móng ngựa. "Giáp mặt" với thế giới du đãng Sài gòn Bị bắt về tội giết người, 3 anh em Bảy Xi, Nô "cao giò" và Năm Cam bị giam ở phòng 1B4 (khám Chí Hòa), cạnh phòng Đại Cathay - ông trùm du đãng khét tiếng Sài Gòn thời bấy giờ.
Hội nghị Cấp cao Đặc biệt ASEAN-Hoa Kỳ năm 2022, Tuyên bố Tầm nhìn chung Cam Ranh, Việt Nam, 13/6/2017 - Tàu USS Coronado (LCS 4) đang thực hiện bảo dưỡng dự phòng viễn chinh trong khuôn khổ chuyến thăm kỹ thuật tại Cảng Quốc tế Cam Ranh, Việt Nam từ ngày 11-15/6.
Học kỳ HỌC KỲ I (HK 191) Nghỉ giữa k ỳ HỌC KỲ II (HK 192) Nghỉ giữa kỳ HỌC KỲ PHỤ (HK 193) K25 (năm 1) 3 -8/9 SHCD Thực học HK 1 (03/9 - 14/12/2019, 15 tuần) Dự trữ THI HK Thi lại Thực học HK 2 (từ 03/2 - 16/5/2020, 15 tuần) Dự trữ THI HK Nghỉ giữa kỳ Thi lại
Chỉ Số Giá Tiêu Dùng (CPI) đo lường những thay đổi trong giá cả hàng hóa và dịch vụ từ khía cạnh người tiêu dùng. Đây là cách thức chính để đo lường sự thay đổi trong xu hướng thu mua và lạm phát. Số liệu thực tế cao hơn dự báo nên được coi là mang tính tích cực
Ký cam kết thực hiện nhiệm vụ cải cách hành chính năm 2023. (Congan.nghean.gov.vn)-Sáng 10/10/2022, Phòng Tham mưu Công an tỉnh Nghệ An tổ chức Hội nghị đăng ký, cam kết thực hiện các nhiệm vụ cải cách hành chính (CCHC) năm 2023 và tổ chức quyên góp, ủng hộ Nhân dân khắc phục
TP Cần Thơ chính thức khai giảng năm học với hơn 252.600 học sinh tựu trường. Năm học mới, thành phố tăng cường hoạt động chăm lo, hỗ trợ học sinh có hoàn cảnh khó khăn thông qua nguồn ngân sách và vận động các nguồn lực xã hội. HĐND TP Cần Thơ đã thông qua Nghị
xem phim Kỳ Tích Màu Cam tập 9 HD Vietsub 4.85 / 5 2 lượt Kỳ Tích Màu Cam: Orange được chuyển thể từ manga cùng tên của tác giả Ichigo Takano.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Ngoài việc bảo kê tội phạm, Năm Cam còn đủ uy để đóng vai “người thương thuyết” hóa giải hầu hết những mối ân oán giang hồ Sài Gòn. Thu nạp “chiến tướng” Dưới trướng của Năm Cam, ngoài hàng loạt những tên tuổi có “số má” như Lý “đôi” - tay kỳ bẻo hết sức quan trọng và lợi hại đã tham mưu cho Năm Cam tổ chức lại những sòng bạc di động và lôi kéo con bạc về chơi ở sòng đông nườm nượp. Gia nhập hàng ngũ tâm phúc của Năm Cam còn có Sáu “nhà”, Thảo “ma”, Ba Mạnh, Thành “đôla”, Thọ “Đại uý” cháu gọi Năm Cam bằng cậu ruột, Mười “đen”. Còn phải kể đến những tên giang hồ cộm cán như Luông “điếc”, Thành Chân, kế đến là Tuấn “tăng” gốc Hà Nội, chuyên tổ chức sòng xóc đĩa. Cuối cùng là Cường “híp”, có đại bản doanh là quán karaoke ôm trên đường Võ Văn Tần, được xem là ghê gớm nhất. Luông “điếc” được Năm Cam biết tiếng là trung thành và lỳ lợm từ hồi còn làm cai sòng cho Huỳnh Tỳ một trong 4 gã du đảng nổi tiếng thời Đại Cathay. Cưu mang gã giang hồ thất thế nhưng có máu liều mạng này, Năm Cam nhẩm tính đến việc dùng Luông “điếc” vào cuộc thanh toán mà theo y, chỉ có Luông mới đủ gan dạ, có nhiều điều lợi. Để Luông có thể sống một cách tạm gọi là “cơm no bò cưỡi” nhưng không thể trở thành giàu có để luôn lệ thuộc vào mình, Năm Cam cung cấp mọi yêu cầu của tên đàn em “điếc lác” này trong chừng mực còn kiểm soát được. Luông gá nghĩa với nữ quái Hà “trề” - một người xuất thân từ gia đình tử tế nhưng lại không có chút đàng hoàng nào. Những đòi hỏi quá quắt của cô vợ xinh xắn, trẻ trung làm Luông ngày càng lún sâu vào vòng kiềm tỏa của Năm Cam. Một chiến tướng khác của Năm Cam khiến giang hồ từ Nam ra Bắc đều nể phục đó chính là Thành Chân. Thành Chân tên thật là Ngô Chí Thành, gã thích đọc tiểu thuyết “Bỉ vỏ” của nhà văn Nguyên Hồng, rất thích tính cách tên tướng cướp ở bến Bính ngày xưa. Chính vì thế gã học được cái lẽ quân tử như thời “Lương Sơn Bạc”, đó là không cậy thế hiếp đáp kẻ yếu, người lành mà ngược lại còn sẵn sàng giúp họ khi họ bị kẻ khác hà hiếp, cướp bóc… Với người thường không có liên quan, họ nghĩ Thành là người lạnh lùng nhưng có tâm. Thành chân có bản lĩnh, khôn ngoan, mọi va chạm đều muốn giải quyết bằng đối thoại, không đạt kết quả khi đó huyết chiến thì Thành luôn là kẻ nắm phần thắng trong tay vì y biết tiên liệu, sắp xếp và đặc biệt là hiểu đối thủ. Năm Cam lớn lên từ sòng bạc rồi cũng chính sòng bạc đã mang lại cho Năm Cam rất nhiều tiền bạc, thế lực. Những ai đã nhận được đồng tiền của Năm Cam buông ra sẽ phải bị trả giá đắt nếu không trói chặt đời mình vào sự sai khiến của ông ta như một kẻ “ăn cơm chúa phải múa tối ngày”. Những tên giang hồ đang hành nghề gặp trắc trở, bị truy nã cùng đường đều đến xin “cậu Năm”, che chở. Hàng loạt đám đàn em lân cận của Năm Cam mua nhà lầu, tậu xế hộp. Đám quái nhập nha bình an vô sự sau hàng loạt vụ “dọn hàng” khu thương xá Chợ Lớn, Bình Tây. Đám quái cũng tung hoành khắp bến xe lam, xe buýt hay cũng thong dong “đi chợ” từ các khu Chợ Lớn đến chợ nhỏ. Chỉ riêng đám cướp giật ăn “bay” là đại cấm kỵ, bị Năm Cam sẵn sàng chỉ điểm, cống nạp bọn này cho cảnh sát hình sự. Toàn bộ đám quái Sài Gòn ai biết phận nấy, phải đều đặn cống nạp hàng tháng cho Năm Cam. Số tiền này sẽ được Năm Cam dùng vào “chi phí bình an” cho các đàn em. Mánh tình cảm này tạo cho các tên quái cảm giác mình được ông trùm quan tâm nâng đỡ. Với giang hồ Cầu Muối, nơi phát tích và thành danh hàng loạt anh chị cộm cán, Năm Cam mở rộng quan hệ và hình thành liên kết ngầm với các thế lực khác nhau. Phải kể đến Hiệp “phò mã” - kẻ được được giang hồ phong tặng danh xưng đầy tính mỉa mai bởi gã là con rể của ông trùm Năm Cam, Hiệp đã có lợi rất nhiều do thuở xưa từng là tên đầu đường xó chợ khu Cầu Muối. Rồi đến Châu Phát Lai Em, thành danh từ vụ “cạch tay đôi” và đâm chết 1 gã giang hồ giỏi võ và số má giang hồ cháu của Đực “bà Tiều” nhưng không hề bị kết án. Đây là bí ẩn làm giới giang hồ đâm ra chờn mặt Lai Em. Lai Anh, một tên chỉ nhờ núp theo sự nổi danh của Lai Em mà có thể tha hồ làm mưa làm gió một cõi. Sau Lai Em, anh em Cu Báo, Cu Tư còn có tên gọi là Tư “râu” có thể tổ chức các trường gà một cách thuận lợi vì có các “ông thầy” đứng sau lưng. Với chiếc thẻ cộng tác viên quân báo do Mười “điệp”, lúc ấy là phó ban phụ trách cấp, Cu Tư nghiễm nhiên đứng ngoài vòng luật pháp, do tính cả nể của các vị giới chức công an với ngành quân báo. Lai Em còn có sự yểm trợ ra mặt của Thiếu tá Ngọc còn gọi là Ngọc “sọ não” do bị thương ở đầu trên chiến trường K - kẻ đã liên kết làm ăn và thọ lãnh của Lai Em quá nhiều đến độ quên cả mình là quân nhân. Sài Gòn những năm giữa thập kỷ 90 là thời điểm thế lực Năm Càm bành trướng, biến khu Chợ Lớn thành lãnh địa bất khả xâm phạm của băng nhóm do y cầm đầu. Lúc đó, Sơn “bạch tạng”, nhân vật có tiếng nhất đất Bắc quyết định Nam tiến để làm ăn. Năm Cam tìm hiểu được biết quá khứ của Sơn sinh năm 1962 gốc Hà Nội, dáng người thư sinh, nước da trắng bóc nên biệt danh là “bạch tạng”. Giang hồ đất Bắc, người ta chỉ biết đến hai đại gia là Khánh “trắng” và Phúc “bồ”, còn tên tuổi của Sơn vẫn chỉ là ẩn số. Hóa giải ân oán giang hồ Ngoài việc bảo kê tội phạm, Năm Cam còn đủ uy để đóng vai “người thương thuyết” hóa giải hầu hết những mối ân ái giang hồ Sài Gòn. Câu chuyện sau đây là ví dụ cho thấy cái uy của ông trùm lớn cỡ nào. Vũ trường VIP trên đường Nguyễn Văn Chiêm, hàng đêm, dân chơi lắm của nhiều tiền từ các nơi đến tụ tập ca hát, nhảy nhót. Chủ nhân vũ trường luôn hậu đãi Thành Chân một chai Hennessy miễn phí mỗi khi đến vũ trường. Trong khi Mười “đen”, một tay chân thân tín khác của Năm Cam lại phải è cổ mua vé nên rất lấy làm đố kỵ Thành Chân. Gã cho đàn em dò la lên phương án “gỡ bản số giang hồ” của Thành Chân. Nửa đêm, Thành Chân rời vũ trường VIP, nhóm sát thủ liền bám theo. Đến một đoạn đường vắng, nhóm sát thủ chặn Thành Chân, chém vào lưng vào vai để gọi là “cảnh cáo”. Liệu thế chỉ có một mình, Thành Chân mang vết thương đến bệnh viện băng bó và im lặng không nói một lời dù biết chắc ai đứng sau chỉ đạo hạ thủ mình. Thế nhưng, cánh đàn em Hải Phòng của Thành Chân, đi đi về về thành phố Hoa Phượng đỏ, đã đem nỗi nhục của riêng Thành Chân kể lại cho “giang hồ đất Cảng” biết. Thành phố Hải Phòng vốn nổi danh là nơi lần lượt mọc lên những tay “chọc trời khuấy nước”, vì vậy khi nghe chuyện kể lại, giang hồ Đất Cảng không dễ chịu nỗi nhục này, quyết tìm kẻ “gỡ số” của “giang hồ đất Cảng” để tính sổ. Ngồi cùng bàn với Cu Lý một tay giang hồ khét tiếng Đất Cảng là 1 tên cùng độ tuổi, vẻ mặt hung ác lầm lì đang “đánh hơi” Mười “đen”. Lúc này một ả đào thân tín của Năm Cam ngồi sà vào lòng Cu Lý vuốt ve mơn chớn. Cu Lý nhìn qua bạn ngầm hỏi ý, gã bạn lắc đầu, mặt vẫn lạnh như băng. Vốn từng trải kinh nghiệm, ả đào này biết ngay có chuyện không ổn, giả lả mấy câu rồi lui luôn ra ngoài báo tin cho Năm Cam. Nghe kể lại đầu đuôi, y tái mặt, biết ngay là có chuyện lớn. Năm Cam bảo “Cu Lý mỗi khi vào Sài Gòn thường đến gặp y để chào xã giao, lần này chúng đến một cách âm thầm, ắt là có vần đề”. Năm Cam với sự nhạy bén bẩm sinh, đoán ra ngay Cu Lý muốn gì. Suy nghĩ một lúc, Năm Cam gọi điện thoại cho Mười “đen” cau mày gằn giọng ra lệnh cho gã đàn em về nhà nằm thủ thế. Mười “đen” hốt hoảng biết có chuyện nên hỏi dồn qua điện thoại nhưng Năm Cam không trả lời. Năm Cam bước vào phòng karaoke, cười xã giao. Thấy ông trùm xã hội đen miền Nam đột ngột xuất hiện, hai gã giang hồ Hải Phòng vội đứng dậy đón tiếp. Năm Cam vờ trách móc “Hai chú vào chơi sao không nhắn anh một tiếng, lỡ tụi nhỏ có gì thất thố, anh biết ăn nói làm sao với nhau?”. Đưa mắt nhìn nhau ngầm hội ý, sau phút im lặng, Cu Lý lên tiếng “Em xin giới thiệu với anh Năm đây là Hùng “tót”, bạn thân của em, bây giờ đang sống ở Anh Quốc về Việt Nam chơi”. “Hân hạnh được biết chú Hùng!”, Năm Cam vừa nói vừa đưa tay ra bắt. Sau vài ly xã giao, Năm Cam vào đề “Nghe tụi nhỏ báo lại hình như chú Lý có ý tìm thằng Mười?”. Đắn đo một lúc, Cu Lý nói toạc “Nói thật với anh Năm, chuyện của bọn em với thằng Mười “đen”, mong anh đừng xen vào! Danh dự của đất Hải Phòng đâu có thể để cho ai muốn làm gì thì làm! Em nghe mấy đứa em nó bảo thằng Mười này láo lắm”. Vẫn giữ nét mặt thản nhiên, Năm Cam mềm mỏng đỡ lời “Ồ có gì đâu chú ngại anh buồn. Giang hồ va chạm nhau là lẽ thường mà!”. Năm Cam ngồi xuống với lối nói chuyện khôn khéo không khó để moi được hết ruột gan Cu Lý. Năm Cam ôn tồn “Có lẽ các chú hiểu lầm rồi, thằng Mười cũng là thằng biết điều lắm, nếu không, dễ gì anh nhận nó về làm thằng em”. Nhận ra nét mặt chuyển biến trên gương mặt của hai tay anh chị Hải Phòng, Năm Cam biết thành công nên tiếp tục ôn tồn hóa giải hận thù rồi từ lúc nào tước luôn khẩu súng của Cu Lý đang trực nhả đạn. Còn nữa LÊ VŨ-THUỶ SINH-PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-6-gian
Ngoài việc bảo kê tội phạm, Năm Cam còn đủ uy để đóng vai “người thương thuyết” hóa giải hầu hết những mối ân oán giang hồ Sài Gòn. Thu nạp “chiến tướng” Dưới trướng của Năm Cam, ngoài hàng loạt những tên tuổi có “số má” như Lý “đôi” – tay kỳ bẻo hết sức quan trọng và lợi hại đã tham mưu cho Năm Cam tổ chức lại những sòng bạc di động và lôi kéo con bạc về chơi ở sòng đông nườm nượp. Gia nhập hàng ngũ tâm phúc của Năm Cam còn có Sáu “nhà”, Thảo “ma”, Ba Mạnh, Thành “đôla”, Thọ “Đại uý” cháu gọi Năm Cam bằng cậu ruột, Mười “đen”. Còn phải kể đến những tên giang hồ cộm cán như Luông “điếc”, Thành Chân, kế đến là Tuấn “tăng” gốc Hà Nội, chuyên tổ chức sòng xóc đĩa. Cuối cùng là Cường “híp”, có đại bản doanh là quán karaoke ôm trên đường Võ Văn Tần, được xem là ghê gớm nhất. Luông “điếc” được Năm Cam biết tiếng là trung thành và lỳ lợm từ hồi còn làm cai sòng cho Huỳnh Tỳ một trong 4 gã du đảng nổi tiếng thời Đại Cathay. Cưu mang gã giang hồ thất thế nhưng có máu liều mạng này, Năm Cam nhẩm tính đến việc dùng Luông “điếc” vào cuộc thanh toán mà theo y, chỉ có Luông mới đủ gan dạ, có nhiều điều lợi. Để Luông có thể sống một cách tạm gọi là “cơm no bò cưỡi” nhưng không thể trở thành giàu có để luôn lệ thuộc vào mình, Năm Cam cung cấp mọi yêu cầu của tên đàn em “điếc lác” này trong chừng mực còn kiểm soát được. Luông gá nghĩa với nữ quái Hà “trề” – một người xuất thân từ gia đình tử tế nhưng lại không có chút đàng hoàng nào. Những đòi hỏi quá quắt của cô vợ xinh xắn, trẻ trung làm Luông ngày càng lún sâu vào vòng kiềm tỏa của Năm Cam. Một chiến tướng khác của Năm Cam khiến giang hồ từ Nam ra Bắc đều nể phục đó chính là Thành Chân. Thành Chân tên thật là Ngô Chí Thành, gã thích đọc tiểu thuyết “Bỉ vỏ” của nhà văn Nguyên Hồng, rất thích tính cách tên tướng cướp ở bến Bính ngày xưa. Chính vì thế gã học được cái lẽ quân tử như thời “Lương Sơn Bạc”, đó là không cậy thế hiếp đáp kẻ yếu, người lành mà ngược lại còn sẵn sàng giúp họ khi họ bị kẻ khác hà hiếp, cướp bóc… Với người thường không có liên quan, họ nghĩ Thành là người lạnh lùng nhưng có tâm. Thành chân có bản lĩnh, khôn ngoan, mọi va chạm đều muốn giải quyết bằng đối thoại, không đạt kết quả khi đó huyết chiến thì Thành luôn là kẻ nắm phần thắng trong tay vì y biết tiên liệu, sắp xếp và đặc biệt là hiểu đối thủ. Năm Cam lớn lên từ sòng bạc rồi cũng chính sòng bạc đã mang lại cho Năm Cam rất nhiều tiền bạc, thế lực. Những ai đã nhận được đồng tiền của Năm Cam buông ra sẽ phải bị trả giá đắt nếu không trói chặt đời mình vào sự sai khiến của ông ta như một kẻ “ăn cơm chúa phải múa tối ngày”. Những tên giang hồ đang hành nghề gặp trắc trở, bị truy nã cùng đường đều đến xin “cậu Năm”, che chở. Hàng loạt đám đàn em lân cận của Năm Cam mua nhà lầu, tậu xế hộp. Đám quái nhập nha bình an vô sự sau hàng loạt vụ “dọn hàng” khu thương xá Chợ Lớn, Bình Tây. Đám quái cũng tung hoành khắp bến xe lam, xe buýt hay cũng thong dong “đi chợ” từ các khu Chợ Lớn đến chợ nhỏ. Chỉ riêng đám cướp giật ăn “bay” là đại cấm kỵ, bị Năm Cam sẵn sàng chỉ điểm, cống nạp bọn này cho cảnh sát hình sự. Toàn bộ đám quái Sài Gòn ai biết phận nấy, phải đều đặn cống nạp hàng tháng cho Năm Cam. Số tiền này sẽ được Năm Cam dùng vào “chi phí bình an” cho các đàn em. Mánh tình cảm này tạo cho các tên quái cảm giác mình được ông trùm quan tâm nâng đỡ. Với giang hồ Cầu Muối, nơi phát tích và thành danh hàng loạt anh chị cộm cán, Năm Cam mở rộng quan hệ và hình thành liên kết ngầm với các thế lực khác nhau. Phải kể đến Hiệp “phò mã” – kẻ được được giang hồ phong tặng danh xưng đầy tính mỉa mai bởi gã là con rể của ông trùm Năm Cam, Hiệp đã có lợi rất nhiều do thuở xưa từng là tên đầu đường xó chợ khu Cầu Muối. Rồi đến Châu Phát Lai Em, thành danh từ vụ “cạch tay đôi” và đâm chết 1 gã giang hồ giỏi võ và số má giang hồ cháu của Đực “bà Tiều” nhưng không hề bị kết án. Đây là bí ẩn làm giới giang hồ đâm ra chờn mặt Lai Em. Lai Anh, một tên chỉ nhờ núp theo sự nổi danh của Lai Em mà có thể tha hồ làm mưa làm gió một cõi. Sau Lai Em, anh em Cu Báo, Cu Tư còn có tên gọi là Tư “râu” có thể tổ chức các trường gà một cách thuận lợi vì có các “ông thầy” đứng sau lưng. Với chiếc thẻ cộng tác viên quân báo do Mười “điệp”, lúc ấy là phó ban phụ trách cấp, Cu Tư nghiễm nhiên đứng ngoài vòng luật pháp, do tính cả nể của các vị giới chức công an với ngành quân báo. Lai Em còn có sự yểm trợ ra mặt của Thiếu tá Ngọc còn gọi là Ngọc “sọ não” do bị thương ở đầu trên chiến trường K – kẻ đã liên kết làm ăn và thọ lãnh của Lai Em quá nhiều đến độ quên cả mình là quân nhân. Sài Gòn những năm giữa thập kỷ 90 là thời điểm thế lực Năm Càm bành trướng, biến khu Chợ Lớn thành lãnh địa bất khả xâm phạm của băng nhóm do y cầm đầu. Lúc đó, Sơn “bạch tạng”, gã giang hồ máu mặt nhất đất Bắc do sa cơ lỡ vận đã có thời gian phiêu bạt vào Sài Gòn. Năm Cam tìm hiểu được biết quá khứ của Sơn sinh năm 1962 gốc Hà Nội, dáng người thư sinh, nước da trắng bóc nên biệt danh là “bạch tạng”. Giang hồ đất Bắc, người ta chỉ biết đến hai đại gia là Khánh “trắng” và Phúc “bồ”, còn tên tuổi của Sơn vẫn chỉ là ẩn số. Chỉ vì một vụ va chạm nhỏ mà Sơn vác kiếm chém Khánh “trắng” nên bị Công an Hà Nội săn lùng phải vào Nam lánh nạn. Sống ít lâu dưới sự cưu mang của đàn em, Sơn tỏ ra khó chịu vì tù túng và lệ thuộc. Gã có ý định chinh chiến để giành lấy một số quyền lợi sống cho mình và các đàn em như cách đã từng thực hiện ở Hà Nội. Gã đàn em vội ngăn lại và hiến kế cho Sơn nên nhờ bóng Năm Cam trước mắt. Năm Cam đưa việc này ra hỏi ý kiến đàn em, Thành Chân gợi ý nên cứu vớt Sơn trong thế kẹt để mua lấy chút ân tình. Năm Cam tạo điều kiện cho Sơn mở vài sòng bạc để có thu nhập. Gần như quy luật nhưng ít tên giang hồ nào chịu hiểu. Không phải cứ hễ có máu mặt, đâm chém liều mạng, là có thể giàu có bẳng nghề mở sòng bạc. Muốn thành công trong lĩnh vực kinh doanh này, ngoài lòng đam mê đỏ đen, như ông trùm Năm Cam, cần có nhiều yếu tố khác, mà không ai, từ Đại Cathay đến Sơn “đảo” đã có được. Đó là sự nhẫn nại, nham hiểm và thậm chí, biết luồn cúi khi cần thiết cũng là một bản lĩnh cần có để trở thành một ông trùm. Sơn không có đủ các yếu tố bản lĩnh như vậy. Thói quen hào phóng vung tay quá trán của Sơn không cho phép bành trướng qui mô của sòng bạc mà trái lại, số vốn ngày càng teo tóp dần. Thời gian có lẽ đã xoá mờ dấu tích tội lỗi của Sơn gây ra trên đất chôn nhau cắt rốn, nghĩ vậy gã quyết định đến gặp Năm Cam nói lời từ giã để qui cố hương. Năm Cam ngỏ ý tiếc và ra vẻ cố cầm giữ Sơn ở lại với mình. “Ở đây có anh, về Hà Nội làm gì!”. Sơn về Bắc, Năm cam vui mừng, mở tiệc cúng heo. Nhưng trong lòng y thầm mừng vì “Kè kè bên mình một quả lựu đạn, chẳng biết nổ lúc nào, ai chẳng sợ”. Hóa giải ân oán giang hồ Ngoài việc bảo kê tội phạm, Năm Cam còn đủ uy để đóng vai “người thương thuyết” hóa giải hầu hết những mối ân ái giang hồ Sài Gòn. Câu chuyện sau đây là ví dụ cho thấy cái uy của ông trùm lớn cỡ nào. Vũ trường VIP trên đường Nguyễn Văn Chiêm, hàng đêm, dân chơi lắm của nhiều tiền từ các nơi đến tụ tập ca hát, nhảy nhót. Chủ nhân vũ trường luôn hậu đãi Thành Chân một chai Hennessy miễn phí mỗi khi đến vũ trường. Trong khi Mười “đen”, một tay chân thân tín khác của Năm Cam lại phải è cổ mua vé nên rất lấy làm đố kỵ Thành Chân. Gã cho đàn em dò la lên phương án “gỡ bản số giang hồ” của Thành Chân. Nửa đêm, Thành Chân rời vũ trường VIP, nhóm sát thủ liền bám theo. Đến một đọan đường vắng, nhóm sát thủ chặn Thành Chân, chém vào lưng vào vai để gọi là “cảnh cáo”. Liệu thế chỉ có một mình, Thành Chân mang vết thương đến bệnh viện băng bó và im lặng không nói một lời dù biết chắc ai đứng sau chỉ đạo hạ thủ mình. Thế nhưng, cánh đàn em Hải Phòng của Thành Chân, đi đi về về thành phố Hoa Phượng đỏ, đã đem nỗi nhục của riêng Thành Chân kể lại cho “giang hồ đất Cảng” biết. Thành phố Hải Phòng vốn nổi danh là nơi lần lượt mọc lên những tay “chọc trời khuấy nước”, vì vậy khi nghe chuyện kể lại, giang hồ Đất Cảng không dễ chịu nỗi nhục này, quyết tìm kẻ “gỡ số” của “giang hồ đất Cảng” để tính sổ. Ngồi cùng bàn với Cu Lý một tay giang hồ khét tiếng Đất Cảng là 1 tên cùng độ tuổi, vẻ mặt hung ác lầm lì đang “đánh hơi” Mười “đen”. Lúc này một ả đào thân tín của Năm Cam ngồi sà vào lòng Cu Lý vuốt ve mơn chớn. Cu Lý nhìn qua bạn ngầm hỏi ý, gã bạn lắc đầu, mặt vẫn lạnh như băng. Vốn từng trải kinh nghiệm, ả đào này biết ngay có chuyện không ổn, giả lả mấy câu rồi lui luôn ra ngoài báo tin cho Năm Cam. Nghe kể lại đầu đuôi, y tái mặt, biết ngay là có chuyện lớn. Năm Cam bảo “Cu Lý mỗi khi vào Sài Gòn thường đến gặp y để chào xã giao, lần này chúng đến một cách âm thầm, ắt là có vần đề”. Năm Cam với sự nhạy bén bẩm sinh, đoán ra ngay Cu Lý muốn gì. Suy nghĩ một lúc, Năm Cam gọi điện thoại cho Mười “đen” cau mày gằn giọng ra lệnh cho gã đàn em về nhà nằm thủ thế. Mười “đen” hốt hoảng biết có chuyện nên hỏi dồn qua điện thoại nhưng Năm Cam không trả lời. Năm Cam bước vào phòng karaoke, cười xã giao. Thấy ông trùm xã hội đen miền Nam đột ngột xuất hiện, hai gã giang hồ Hải Phòng vội đứng dậy đón tiếp. Năm Cam vờ trách móc “Hai chú vào chơi sao không nhắn anh một tiếng, lỡ tụi nhỏ có gì thất thố, anh biết ăn nói làm sao với nhau?”. Đưa mắt nhìn nhau ngầm hội ý, sau phút im lặng, Cu Lý lên tiếng “Em xin giới thiệu với anh Năm đây là Hùng “tót”, bạn thân của em, bây giờ đang sống ở Anh Quốc về Việt Nam chơi”. “Hân hạnh được biết chú Hùng!”, Năm Cam vừa nói vừa đưa tay ra bắt. Sau vài ly xã giao, Năm Cam vào đề “Nghe tụi nhỏ báo lại hình như chú Lý có ý tìm thằng Mười?”. Đắn đo một lúc, Cu Lý nói toạc “Nói thật với anh Năm, chuyện của bọn em với thằng Mười “đen”, mong anh đừng xen vào! Danh dự của đất Hải Phòng đâu có thể để cho ai muốn làm gì thì làm! Em nghe mấy đứa em nó bảo thằng Mười này láo lắm”. Vẫn giữ nét mặt thản nhiên, Năm Cam mềm mỏng đỡ lời “Ồ có gì đâu chú ngại anh buồn. Giang hồ va chạm nhau là lẽ thường mà!”. Năm Cam ngồi xuống với lối nói chuyện khôn khéo không khó để moi được hết ruột gan Cu Lý. Năm Cam ôn tồn “Có lẽ các chú hiểu lầm rồi, thằng Mười cũng là thằng biết điều lắm, nếu không, dễ gì anh nhận nó về làm thằng em”. Nhận ra nét mặt chuyển biến trên gương mặt của hai tay anh chị Hải Phòng, Năm Cam biết thành công nên tiếp tục ôn tồn hóa giải hận thù rồi từ lúc nào tước luôn khẩu súng của Cu Lý đang trực nhả đạn. Theo Lê Vũ – Thủy Sinh – Phạm Trường Báo Pháp Luật
Thu nạp “chiến tướng” Dưới trướng của Năm Cam, ngoài hàng loạt những tên tuổi có “số má” như Lý “đôi” - tay kỳ bẻo hết sức quan trọng và lợi hại đã tham mưu cho Năm Cam tổ chức lại những sòng bạc di động và lôi kéo con bạc về chơi ở sòng đông nườm nượp. Gia nhập hàng ngũ tâm phúc của Năm Cam còn có Sáu “nhà”, Thảo “ma”, Ba Mạnh, Thành “đôla”, Thọ “Đại uý” cháu gọi Năm Cam bằng cậu ruột, Mười “đen”. Còn phải kể đến những tên giang hồ cộm cán như Luông “điếc”, Thành Chân, kế đến là Tuấn “tăng” gốc Hà Nội, chuyên tổ chức sòng xóc đĩa. Cuối cùng là Cường “híp”, có đại bản doanh là quán karaoke ôm trên đường Võ Văn Tần, được xem là ghê gớm nhất. Luông “điếc” được Năm Cam biết tiếng là trung thành và lỳ lợm từ hồi còn làm cai sòng cho Huỳnh Tỳ một trong 4 gã du đảng nổi tiếng thời Đại Cathay. Cưu mang gã giang hồ thất thế nhưng có máu liều mạng này, Năm Cam nhẩm tính đến việc dùng Luông “điếc” vào cuộc thanh toán mà theo y, chỉ có Luông mới đủ gan dạ, có nhiều điều lợi. Để Luông có thể sống một cách tạm gọi là “cơm no bò cưỡi” nhưng không thể trở thành giàu có để luôn lệ thuộc vào mình, Năm Cam cung cấp mọi yêu cầu của tên đàn em “điếc lác” này trong chừng mực còn kiểm soát được. Luông gá nghĩa với nữ quái Hà “trề” - một người xuất thân từ gia đình tử tế nhưng lại không có chút đàng hoàng nào. Những đòi hỏi quá quắt của cô vợ xinh xắn, trẻ trung làm Luông ngày càng lún sâu vào vòng kiềm tỏa của Năm Cam. Một chiến tướng khác của Năm Cam khiến giang hồ từ Nam ra Bắc đều nể phục đó chính là Thành Chân. Thành Chân tên thật là Ngô Chí Thành, gã thích đọc tiểu thuyết “Bỉ vỏ” của nhà văn Nguyên Hồng, rất thích tính cách tên tướng cướp ở bến Bính ngày xưa. Chính vì thế gã học được cái lẽ quân tử như thời “Lương Sơn Bạc”, đó là không cậy thế hiếp đáp kẻ yếu, người lành mà ngược lại còn sẵn sàng giúp họ khi họ bị kẻ khác hà hiếp, cướp bóc... Với người thường không có liên quan, họ nghĩ Thành là người lạnh lùng nhưng có tâm. Thành chân có bản lĩnh, khôn ngoan, mọi va chạm đều muốn giải quyết bằng đối thoại, không đạt kết quả khi đó huyết chiến thì Thành luôn là kẻ nắm phần thắng trong tay vì y biết tiên liệu, sắp xếp và đặc biệt là hiểu đối thủ. Năm Cam lớn lên từ sòng bạc rồi cũng chính sòng bạc đã mang lại cho Năm Cam rất nhiều tiền bạc, thế lực. Những ai đã nhận được đồng tiền của Năm Cam buông ra sẽ phải bị trả giá đắt nếu không trói chặt đời mình vào sự sai khiến của ông ta như một kẻ “ăn cơm chúa phải múa tối ngày”. Những tên giang hồ đang hành nghề gặp trắc trở, bị truy nã cùng đường đều đến xin “cậu Năm”, che chở. Hàng loạt đám đàn em lân cận của Năm Cam mua nhà lầu, tậu xế hộp. Đám quái nhập nha bình an vô sự sau hàng loạt vụ “dọn hàng” khu thương xá Chợ Lớn, Bình Tây. Đám quái cũng tung hoành khắp bến xe lam, xe buýt hay cũng thong dong “đi chợ” từ các khu Chợ Lớn đến chợ nhỏ. Chỉ riêng đám cướp giật ăn “bay” là đại cấm kỵ, bị Năm Cam sẵn sàng chỉ điểm, cống nạp bọn này cho cảnh sát hình sự. Toàn bộ đám quái Sài Gòn ai biết phận nấy, phải đều đặn cống nạp hàng tháng cho Năm Cam. Số tiền này sẽ được Năm Cam dùng vào “chi phí bình an” cho các đàn em. Mánh tình cảm này tạo cho các tên quái cảm giác mình được ông trùm quan tâm nâng đỡ. Với giang hồ Cầu Muối, nơi phát tích và thành danh hàng loạt anh chị cộm cán, Năm Cam mở rộng quan hệ và hình thành liên kết ngầm với các thế lực khác nhau. Phải kể đến Hiệp “phò mã” - kẻ được được giang hồ phong tặng danh xưng đầy tính mỉa mai bởi gã là con rể của ông trùm Năm Cam, Hiệp đã có lợi rất nhiều do thuở xưa từng là tên đầu đường xó chợ khu Cầu Muối. Rồi đến Châu Phát Lai Em, thành danh từ vụ “cạch tay đôi” và đâm chết 1 gã giang hồ giỏi võ và số má giang hồ cháu của Đực “bà Tiều” nhưng không hề bị kết án. Đây là bí ẩn làm giới giang hồ đâm ra chờn mặt Lai Em. Lai Anh, một tên chỉ nhờ núp theo sự nổi danh của Lai Em mà có thể tha hồ làm mưa làm gió một cõi. Sau Lai Em, anh em Cu Báo, Cu Tư còn có tên gọi là Tư “râu” có thể tổ chức các trường gà một cách thuận lợi vì có các “ông thầy” đứng sau lưng. Với chiếc thẻ cộng tác viên quân báo do Mười “điệp”, lúc ấy là phó ban phụ trách cấp, Cu Tư nghiễm nhiên đứng ngoài vòng luật pháp, do tính cả nể của các vị giới chức công an với ngành quân báo. Lai Em còn có sự yểm trợ ra mặt của Thiếu tá Ngọc còn gọi là Ngọc “sọ não” do bị thương ở đầu trên chiến trường K - kẻ đã liên kết làm ăn và thọ lãnh của Lai Em quá nhiều đến độ quên cả mình là quân nhân. Sài Gòn những năm giữa thập kỷ 90 là thời điểm thế lực Năm Càm bành trướng, biến khu Chợ Lớn thành lãnh địa bất khả xâm phạm của băng nhóm do y cầm đầu. Lúc đó, Sơn “bạch tạng”, gã giang hồ máu mặt nhất đất Bắc do sa cơ lỡ vận đã có thời gian phiêu bạt vào Sài Gòn. Năm Cam tìm hiểu được biết quá khứ của Sơn sinh năm 1962 gốc Hà Nội, dáng người thư sinh, nước da trắng bóc nên biệt danh là “bạch tạng”. Giang hồ đất Bắc, người ta chỉ biết đến hai đại gia là Khánh “trắng” và Phúc “bồ”, còn tên tuổi của Sơn vẫn chỉ là ẩn số. Chỉ vì một vụ va chạm nhỏ mà Sơn vác kiếm chém Khánh “trắng” nên bị Công an Hà Nội săn lùng phải vào Nam lánh nạn. Sống ít lâu dưới sự cưu mang của đàn em, Sơn tỏ ra khó chịu vì tù túng và lệ thuộc. Gã có ý định chinh chiến để giành lấy một số quyền lợi sống cho mình và các đàn em như cách đã từng thực hiện ở Hà Nội. Gã đàn em vội ngăn lại và hiến kế cho Sơn nên nhờ bóng Năm Cam trước mắt. Năm Cam đưa việc này ra hỏi ý kiến đàn em, Thành Chân gợi ý nên cứu vớt Sơn trong thế kẹt để mua lấy chút ân tình. Năm Cam tạo điều kiện cho Sơn mở vài sòng bạc để có thu nhập. Gần như quy luật nhưng ít tên giang hồ nào chịu hiểu. Không phải cứ hễ có máu mặt, đâm chém liều mạng, là có thể giàu có bẳng nghề mở sòng bạc. Muốn thành công trong lĩnh vực kinh doanh này, ngoài lòng đam mê đỏ đen, như ông trùm Năm Cam, cần có nhiều yếu tố khác, mà không ai, từ Đại Cathay đến Sơn “đảo” đã có được. Đó là sự nhẫn nại, nham hiểm và thậm chí, biết luồn cúi khi cần thiết cũng là một bản lĩnh cần có để trở thành một ông trùm. Sơn không có đủ các yếu tố bản lĩnh như vậy. Thói quen hào phóng vung tay quá trán của Sơn không cho phép bành trướng qui mô của sòng bạc mà trái lại, số vốn ngày càng teo tóp dần. Thời gian có lẽ đã xoá mờ dấu tích tội lỗi của Sơn gây ra trên đất chôn nhau cắt rốn, nghĩ vậy gã quyết định đến gặp Năm Cam nói lời từ giã để qui cố hương. Năm Cam ngỏ ý tiếc và ra vẻ cố cầm giữ Sơn ở lại với mình. “Ở đây có anh, về Hà Nội làm gì!”. Sơn về Bắc, Năm cam vui mừng, mở tiệc cúng heo. Nhưng trong lòng y thầm mừng vì “Kè kè bên mình một quả lựu đạn, chẳng biết nổ lúc nào, ai chẳng sợ”. Hóa giải ân oán giang hồ Ngoài việc bảo kê tội phạm, Năm Cam còn đủ uy để đóng vai “người thương thuyết” hóa giải hầu hết những mối ân ái giang hồ Sài Gòn. Câu chuyện sau đây là ví dụ cho thấy cái uy của ông trùm lớn cỡ nào. Vũ trường VIP trên đường Nguyễn Văn Chiêm, hàng đêm, dân chơi lắm của nhiều tiền từ các nơi đến tụ tập ca hát, nhảy nhót. Chủ nhân vũ trường luôn hậu đãi Thành Chân một chai Hennessy miễn phí mỗi khi đến vũ trường. Trong khi Mười “đen”, một tay chân thân tín khác của Năm Cam lại phải è cổ mua vé nên rất lấy làm đố kỵ Thành Chân. Gã cho đàn em dò la lên phương án “gỡ bản số giang hồ” của Thành Chân. Nửa đêm, Thành Chân rời vũ trường VIP, nhóm sát thủ liền bám theo. Đến một đọan đường vắng, nhóm sát thủ chặn Thành Chân, chém vào lưng vào vai để gọi là “cảnh cáo”. Liệu thế chỉ có một mình, Thành Chân mang vết thương đến bệnh viện băng bó và im lặng không nói một lời dù biết chắc ai đứng sau chỉ đạo hạ thủ mình. Thế nhưng, cánh đàn em Hải Phòng của Thành Chân, đi đi về về thành phố Hoa Phượng đỏ, đã đem nỗi nhục của riêng Thành Chân kể lại cho “giang hồ đất Cảng” biết. Thành phố Hải Phòng vốn nổi danh là nơi lần lượt mọc lên những tay “chọc trời khuấy nước”, vì vậy khi nghe chuyện kể lại, giang hồ Đất Cảng không dễ chịu nỗi nhục này, quyết tìm kẻ “gỡ số” của “giang hồ đất Cảng” để tính sổ. Ngồi cùng bàn với Cu Lý một tay giang hồ khét tiếng Đất Cảng là 1 tên cùng độ tuổi, vẻ mặt hung ác lầm lì đang “đánh hơi” Mười “đen”. Lúc này một ả đào thân tín của Năm Cam ngồi sà vào lòng Cu Lý vuốt ve mơn chớn. Cu Lý nhìn qua bạn ngầm hỏi ý, gã bạn lắc đầu, mặt vẫn lạnh như băng. Vốn từng trải kinh nghiệm, ả đào này biết ngay có chuyện không ổn, giả lả mấy câu rồi lui luôn ra ngoài báo tin cho Năm Cam. Nghe kể lại đầu đuôi, y tái mặt, biết ngay là có chuyện lớn. Năm Cam bảo “Cu Lý mỗi khi vào Sài Gòn thường đến gặp y để chào xã giao, lần này chúng đến một cách âm thầm, ắt là có vần đề”. Năm Cam với sự nhạy bén bẩm sinh, đoán ra ngay Cu Lý muốn gì. Suy nghĩ một lúc, Năm Cam gọi điện thoại cho Mười “đen” cau mày gằn giọng ra lệnh cho gã đàn em về nhà nằm thủ thế. Mười “đen” hốt hoảng biết có chuyện nên hỏi dồn qua điện thoại nhưng Năm Cam không trả lời. Năm Cam bước vào phòng karaoke, cười xã giao. Thấy ông trùm xã hội đen miền Nam đột ngột xuất hiện, hai gã giang hồ Hải Phòng vội đứng dậy đón tiếp. Năm Cam vờ trách móc “Hai chú vào chơi sao không nhắn anh một tiếng, lỡ tụi nhỏ có gì thất thố, anh biết ăn nói làm sao với nhau?”. Đưa mắt nhìn nhau ngầm hội ý, sau phút im lặng, Cu Lý lên tiếng “Em xin giới thiệu với anh Năm đây là Hùng “tót”, bạn thân của em, bây giờ đang sống ở Anh Quốc về Việt Nam chơi”. “Hân hạnh được biết chú Hùng!”, Năm Cam vừa nói vừa đưa tay ra bắt. Sau vài ly xã giao, Năm Cam vào đề “Nghe tụi nhỏ báo lại hình như chú Lý có ý tìm thằng Mười?”. Đắn đo một lúc, Cu Lý nói toạc “Nói thật với anh Năm, chuyện của bọn em với thằng Mười “đen”, mong anh đừng xen vào! Danh dự của đất Hải Phòng đâu có thể để cho ai muốn làm gì thì làm! Em nghe mấy đứa em nó bảo thằng Mười này láo lắm”. Vẫn giữ nét mặt thản nhiên, Năm Cam mềm mỏng đỡ lời “Ồ có gì đâu chú ngại anh buồn. Giang hồ va chạm nhau là lẽ thường mà!”. Năm Cam ngồi xuống với lối nói chuyện khôn khéo không khó để moi được hết ruột gan Cu Lý. Năm Cam ôn tồn “Có lẽ các chú hiểu lầm rồi, thằng Mười cũng là thằng biết điều lắm, nếu không, dễ gì anh nhận nó về làm thằng em”. Nhận ra nét mặt chuyển biến trên gương mặt của hai tay anh chị Hải Phòng, Năm Cam biết thành công nên tiếp tục ôn tồn hóa giải hận thù rồi từ lúc nào tước luôn khẩu súng của Cu Lý đang trực nhả đạn. Còn nữa
Đầu năm 1962, mẹ Năm Cam qua đời sau một cơn bạo bệnh. Năm Cam trở thành kẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, gánh nặng người vợ đang mang thai là Trúc sau này được giang hồ gọi là Trúc “mẫu hậu” khiến cuộc đời Năm Cam bắt đầu lật sang trang mới, cay đắng và khốc liệt nhiều hơn trước. Bài học đầu tiên trong giới giang hồ Hẻm Sáu Căn có thêm một thành viên mới, nghe đâu rất có máu mặt tên Mười “Côn Lôn”. Năm Cam nghe lũ bạn kháo nhau nên cũng quay về để xem mặt đại ca này ra sao. Nô “cao giò”, một thanh niên trong xóm cũng thuộc vào loại “có tiếng nói” do đã có lần tù tội. Lúc bấy giờ, việc đi ở tù là ghê gớm lắm, trừ những ai đi làm quốc sự, ngoài ra đều được nhìn với ánh mắt e dè sợ sệt. Mười “Côn Lôn” được Nô “cao giò” đưa về xóm giới thiệu với bạn bè đồng trang lứa “Anh Mười là đàn anh của tao!”. Lời giới thiệu không cần dài dòng nhưng hết sức hiệu quả. Năm Cam không cần biết nhiều, như thế đã quá đủ để nó và các bạn ngưỡng mộ Mười “Côn Lôn” lắm rồi. Nhưng rồi một lần anh Mười làm Năm Cam thất vọng. Vẫn là câu chuyện “một núi không thể hai cọp”, huống hồ con cọp đến sau chưa có một thành tích nào khả dĩ thuyết phục các hảo hán địa phương. Hẻm 122 nổi danh từ lâu về việc “sản sinh” hàng loạt anh chị cho giới giang hồ bến tàu, đâu thể chấp nhận một tay lạ hoắc nào đó đến xưng hùng xưng bá ở con đường Tôn Đản này. Chiều tối, hai anh em Được, Lót xếp sòng hẻm 122 dắt tốp em út cỡ vài chục mạng, mang theo dao bầu, mã tấu, gậy gộc, xuống thẳng hẻm 148 tìm anh Mười "Côn Lôn", mục đích “thử lửa xem là vàng thật hay vàng dỏm”.Vừa bước trong nhà ra chưa tới đầu hẻm, Năm Cam lãnh ngay một gậy vào lưng nhằm thị uy để bắt Mười “Côn Lôn” lộ diện ứng chiến. Nhưng Mười không ngu gì mà thò mặt ra lúc này. Diễu võ dương oai suốt cả giờ đồng hồ vẫn không thấy tướng địch xuất hiện, Được và Lót hạ lệnh “thu quân”. Năm Cam lóp ngóp chui lên từ mé ao cạn, vừa vào nhà tắm rửa giặt giũ vừa làu bàu trách “Anh Mười! Tại sao không ra mặt để đối phương đừng khi dễ”. Mười “Côn Lôn” bảo “Đừng vì hai chữ “anh hùng” mà húc đầu vào đó! Khi cần, vẫn có thể chịu nhục mà lánh thân, miễn là bảo toàn được tánh mạng, danh tiếng vẫn còn lấy lại như thường”. Năm Cam rút ra được một bài học đáng giá sau khi lãnh một cây gậy đập vào lưng. Mang án giết người khi tuổi 16 Đầu năm 1962, mẹ Năm Cam qua đời sau một cơn bạo bệnh. Năm Cam trở thành kẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ, gánh nặng người vợ đang mang thai là Trúc sau này được giang hồ gọi là Trúc “mẫu hậu” khiến cuộc đời Năm Cam bắt đầu lật sang trang mới, cay đắng và khốc liệt nhiều hơn trước . Nhịp sống Sài Gòn hối hả, vội vàng, sôi động. Rễ Đen - gã thanh niên cùng hẻm chạy hớt hơ hớt hải “Ê! Năm Cam, anh Bảy của mày bị đón đường kìa!”. Buông chén cơm xuống bàn, Năm Cam lật đật chạy ra. Đi ngang ngạch cửa, y rút con dao lạn cá của Tư Xẩm phòng vệ. Đến đầu hẻm 148, Năm Cam thấy chiếc xe đạp nằm chỏng chơ giữa lộ nhựa. Được và Lót hai anh em khét tiếng du côn Tôn Đản đang vây Bảy Xi và Nô “cao giò”. Nô dính một nhát vô lưng vội co giò bỏ chạy. Bảy Xi vùng vẫy vô vọng, trúng liên tiếp mấy nhát dao, trong đó có nhát ở gần cổ khá sâu, máu loang ướt chiếc áo coi như chỉ còn chờ chết. Năm Cam nhảy vào hua dao loạn xạ. Vừa chém hai anh em Lót và Được, Năm Cam vừa la lớn “Anh Lót, buông anh Bảy tui ra”. Lót cười lạt co giò đạp thằng nhóc Năm Cam phá đám đi chỗ khác. Năm Cam rút dao đâm mạnh gần nách Lót khiến máu vọt ra như ống nước bị bể, rồi sau đó gã du côn khuỵu xuống đất chết tại chỗ. Được thoáng chốc bất ngờ, khựng lại liền bị phản công dính hàng chục nhát dao thập tử nhất sinh. Sau đó Năm Cam, Bảy Xi, Nô “cao giò” bỏ trốn. Nô “cao giò” bản tính đa tình, vốn có “phòng nhì” ở Lái Thiêu từ lâu nên sau vụ xô xát lập tức cuốn gói lên đây ẩn náu. Bảy Xi dắt em vợ theo Nô nhưng nhanh chóng nhận ra khó tồn tại nổi nếu bám vào cây cọc mục là cô vợ bé của Nô “cao giò”. Cô ta chỉ quen được chiều chuộng và chấp nhận làm vợ bé cho gã giang hồ quận 4 này để có thể dựa hơi gã mà sừng sộ với các bạn hàng khác ở chợ. Giờ Nô “cao giò” chỉ có thể chường mặt vào ban đêm, không dám to tiếng với cả một đứa trẻ con, cô ta đâm ra ngán ngẩm và tỏ ra thái độ không mấy gì niềm nở với 3 kẻ đào tẩu. Túng thế, Bảy Xi tìm cách liên lạc với gia đình nhờ liên hệ trốn vào vùng kháng chiến. Ba kẻ đào tẩu lên Bến Cát, tạm thời ở trong gia đình có cảm tình với cách mạng. Sau đó, toàn bộ lý lịch của cả 3 nhân vật đang trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật chế độ Sài Gòn được người đưa tin giới thiệu với tổ chức. Bảy Xi và em vợ thắp thỏm chờ đợi trong khi Nô “cao giò” vẫn không dứt khoát hẳn và diễn ra tranh cãi “Vào trong chiến khu để làm gì chứ”, Nô “cao giò” hỏi. Bảy Xi trả lời ngắn gọn “Ít ra, cũng khỏi ở tù!”. Định nói thêm, Bảy Xi chợt nhận ra Nô “cao giò” nói có lý. Với người có lý tưởng thì vào chiến khu cầm súng là mục đích ở đời, còn với bọn giang hồ đâm chém như gã và Nô “cao giò”, vào tù để sau đó ít lâu trở về xem ra có lý hơn. Năm Cam nhận thức còn non nớt, không để ý gì đến cuộc tranh luận của hai ông anh nhưng tỏ vẻ thích thú khi được đi đây đi đó, dù có phải trốn chui trốn lủi. Ba ngày sau, có thông tin từ trong chiến khu không chấp nhận chứa chấp những kẻ phạm pháp hình sự. Cuộc đào tẩu bằng cách trốn vào chiến khu coi như bất thành. Năm Cam bảo “Coi như để mình tôi chịu cho! Anh Bảy có về lo giùm vợ con tui”. Ba hôm sau, cả 3 lên xe hơi của Luật sư Trần Văn Trai thành viên của đảng Cần Lao đến trình diện Văn phòng Dự thẩm. Họ được chuyển qua giam trong khám Chí Hoà. Kỳ sau Lần đầu tiên vào trại giam, Năm Cam giáp mặt với Đại Cathay - trùm du đãng Sài Gòn. Được tận mắt thấy tai nghe những câu chuyện về thế giới giang hồ, Năm Cam đã nuôi mộng một ngày trở thành ông trùm. LÊ VŨ – THỦY SINH – PHẠM TRƯỜNG/PLVN /nam-cam-ky-1-con-duong-tro
Năm Cam làm bảo kê và tổ chức xới bạc cò con nhưng y nhận ra tương lai mờ mịt và hiểm họa treo trên đầu những kẻ chiếu dưới như y bất cứ lúc nào. Năm Cam tái hợp với “nữ chúa” Lệ Hải – vợ trùm giang hồ Đại Cathay thành lập liên minh làm ăn phi pháp, mở đầu kỷ nguyên trở thành ông trùm bậc nhất Sài Gòn. Thắng “Tài Dậu” bìa trái cùng Năm Cam, Hồ Việt Sử và hai nhân vật của giang hồ đất Bắc Nguồn trận chiến bảo kêChiến dịch truy quét các băng đảng xã hội đen Sài Gòn dần lắng xuống sau cái chết của ông trùm Đại Cathay. Năm Cam không còn chỗ dựa dẫm nhưng ít nhiều những mánh khóe, tổ chức sòng bạc thời còn làm chân lon ton cho Đại Cathay cũng giúp y tích lũy được kinh nghiệm cho bản Gòn những năm 1967-1968, phồn thịnh chưa từng thấy với hàng viện trợ quân sự của Mỹ, bộ phận quan chức tham nhũng, đã tạo nên tầng lớp “giàu xổi” no cơm đâm dửng mỡ lao vào ăn chơi trác táng, tất nhiên trong các thú vui ấy, không thể thiếu cờ bạc. Hai sòng bạc tổ chức qui mô như một “Macao thu nhỏ” với đầy đủ trò chơi, một là của ông Tám Phánh, chủ khách sạn Kim Thành và ông Bảy Diệm trong khu Cây da xà nổi tiếng thời Xi anh rể của Năm Cam mở sòng bạc nhưng quy mô cò con, bù lại, do tính chất bình dân nên hoạt động rất rôm rả. Sòng bạc không thể cố định, phải liên tục di chuyển nên ít nhiều phải đụng chạm đến địa bàn làm ăn của chủ sòng mặt cư xử với bằng hữu giang hồ, Bảy Xi vụng về, kém xa Năm Cam, để có thể tồn tại không sợ sự quậy phá của các nhóm giang hồ khác, Bảy Xi cần đến sự trợ lực của cậu em vợ làm bảo “bà Tiều” sau khi từ đảo Phú Quốc trở về, cũng lao vào tổ chức sòng bạc như Bảy Xi tại khu Cầu Ông Lãnh. Các tay chơi bạc gọi sòng của Đực là sòng chợ Cá. Chủ các vựa cá ở đây sau thời gian chơi ở sòng Đực “nhảy dù” qua sòng Bảy Xi thử thời chuyện, Đực tỏ ra cay cú. Y chạy Vespa qua sòng Bảy Xi thăm dò. Vừa thấy mặt hung thần khu Chợ Cá, các tay chơi bạc vốn dĩ là dân làm ăn, vội ríu ríu lên xe trở về sòng của “anh Đực” nạp mạng. Bảy Xi than thở với đứa em vợ “Chuyện làm ăn không ai đụng chạm ai, thằng Đực chơi kiểu này là không được rồi!”.Suy nghĩ một lúc, Năm Cam nói “Thôi, chuyện anh Đực để tui tính cho. Có gì ông lo giùm vợ con tui. Anh dụ Đực “bà Tiều” qua sòng của anh, tui tính sổ nó cho”.Quả nhiên, Bảy Xi làm y như lời Năm Cam dặn dụ được Đực chạy Vespa qua sòng Bảy Xi. Vừa quẹo vào đầu ngõ, Đực bị Năm Cam chém mấy dao vào tay, vai và lưng. Bị ăn đòn bất ngờ, Đực bỏ chạy. Chạy được một đoạn, chừng như mắc cỡ, Đực chụp thanh gỗ ven đường quay lại ứng chiến với Năm quay lại thấy Năm Cam đang vung vẩy trên tay khẩu ru-lô cảnh sát, Đực vứt luôn cây gậy bỏ chạy. Năm Cam đuổi theo vài bước rồi đứng lại, cười gằn “Tưởng sao, hóa ra cũng biết sợ súng”. Sau sự việc này Năm Cam trở thành nhân vật được cưng chiều số một ở sòng Bảy tay anh chị có tầm cỡ, Tài “chém” một gã du côn từng xách dao rượt Đại Cathay chạy có cờ nên y tỏ ra không kính trọng Bảy Xi. Ngoài ra, Tài còn là cận vệ của Trung tá Trân “biệt kích” em vợ Đại tướng Tổng tham mưu trưởng quân đội Cộng hòa Cao Văn Viên nên y thả sức tung hoành quậy phá, coi mọi tay giang hồ khác đều dưới tầm mắt mình. Như thường lệ, Tài ghé sòng bạc Bảy Xi bước ra, gương mặt không lấy gì làm vui vẻ “Tiền tao đưa cho mày là hảo ý anh em chớ có phải là thiếu nợ thiếu nần gì mà mày tới đòi?”. Tài nghe câu nói xóc óc cũng nổi cơn thịnh nộ, Bảy Xi hậm hực rồi cãi vã dữ dội suýt dẫn đến xô xát nhưng được mọi người can ngăn. Tài buông lời hăm dọa trước khi lên xe đi về, Năm Cam chứng kiến từ đầu đến cuối hất hàm hỏi Bảy Xi “Thì chắc phải chơi thằng này thôi!”. “Có điều, sợ chơi không lại nó thì cũng dẹp tiệm”, Bảy Xi trả lời. Năm Cam lạnh lùng bảo “Tui gặp Sáu Nhà rồi tính”.Sáu Nhà vốn là bạn thửa nhỏ của Năm Cam, nhờ mối quan hệ của Năm Cam với thế lực ngầm mà xin cho hắn được làm cảnh sát không tốn 1 xu. Ân huệ này luôn được Sáu Nhà đền đáp Năm Cam mỗi khi y cần giúp đỡ, đặc biệt sẵn lòng cho ân nhân mượn như lần trước, Năm Cam ngồi trong quán cà phê phía trước sòng Bảy Xi đợi nhưng Tài không lộ diện. Rồi cả tuần sau đó, gã du đãng khoác áo biệt kích đã như “bốc hơi” khỏi Sài Gòn. Giới giang hồ ngầm hiểu ai là kẻ có gan chuột nhắt, còn riêng Năm Cam sau trận này tên tuổi được nâng lên 1 số tay anh chị khác là Tư “bánh bò”, lớn tuổi hơn Năm Cam, có khá nhiều thành thích trong hẻm 122 Tôn Đản, chạy xe vào hẻm quẹt vào một đứa nhỏ. Có lẽ đang say, y xách tai đứa nhỏ chửi bới om tỏi, dân trong hẻm xầm xì “Chỉ giỏi quậy trong xóm, ngon đụng tụi hẻm 148 nơi Năm Cam cát cứ kìa”. Nổi cơn thịnh nộ, Tư phanh ngực hét “Má tụi 148 là cái gì, kể cả anh em thằng Năm Cam cũng chưa dám đứng trước mặt tao mà làm trời”.Nghe nói lại, Năm Cam cùng vài người bạn kéo xuống hẻm 122 gặp Tư “bánh bò” ngồi nhậu liền dạy cho hắn một bài học với màn đấm đá túi bụi. Tư tìm Bảy Xi với chiếc đầu quấn băng trắng toát, y vừa nói vừa rưng rưng nước mắt “Tao đâu có ngờ, anh em với nhau mà thằng Năm xử nặng tay quá!”. Tư “đen” – một chủ sòng có tiếng trong hẻm 122 ấy sau khi chứng kiến màn đấu võ ấy đã tìm Năm Cam đặt vấn đề coi sòng cho khát vọng ra “biển lớn”Sòng bạc của Mã Chí, người Việt gốc Hoa ở đường Trần Hoàng Quân nay là Nguyễn Chí Thanh, quận 10 là nơi Năm Cam thường lui tới giao du kiếm mối làm bắt đầu từ việc Mã Chí giao Huỳnh Tỳ tay ăn chơi khét tiếng nằm trong danh sách Tứ đại thiên vương Đại – Tỳ- Cái- Thế và Cư già – cảnh sát hình sự của Nha Đô thành bảo vệ sòng bạc mình. Hồi đó Trung uý Hợi biệt danh Hợi “điên”, trùm giang hồ khét tiếng, -sĩ quan của sư đoàn dù đóng quân ở vườn Tao Đàn bảo vệ Dinh Tổng thống đang bành trướng thế lực, đưa đàn em thân tín đến tận sòng của Mã Chí từng nghe nhiều về tật bắn súng bừa bãi của Trung uý Hợi. Tên sĩ quan nhảy dù này lúc nào bên mình một khẩu súng carbin M2 cưa báng, cưa nòng và đã thanh toán không ít đối thủ. Hợi yêu cầu Mã Chí nộp 1 khoản tiền bảo kê lớn nhưng không được đáp ứng. Hợi “điên” vén vạt áo khoác để lộ ra khẩu carbin. Sau loạt đạn đinh tai, tất cả đèn trong chung cư tắt phụt, các con bạc kinh hồn thi nhau tìm chỗ nấp. Say máu, Hợi chĩa khẩu súng vào giữa căn phòng siết Tỳ không phải là chiến binh chuyên nghiệp như bọn lính nhảy dù này, tuyệt vọng chống trả. Viên đạn từ khẩu súng P38 của Huỳnh Tỳ lạc trúng vào bé gái khoảng 14-15 tuổi, chết tại chỗ. Hết đạn, Huỳnh Tỳ vội chuồn theo lối thoát hiểm cứu hỏa để ra ngoài. Hợi phán đoán địch thủ đã hết đạn, vội vã truy Tỳ vừa ra đến đường, Năm Cam chạy xe Honda lịch kịch tới. Y cầu cứu “Cứu anh với Cam ơi”. Năm Cam chở Huỳnh Tỳ chạy về hướng Sài Gòn. Đến chỗ tạm gọi là an toàn, Năm Cam nhìn lại bộ dạng thảm hại của bại tướng Huỳnh vào tiệp tạp hoá, Năm Cam mua cho đàn anh một đôi dép nhựa. Năm Cam im lặng nghe Huỳnh Tỳ kể lại cớ sự, liền kết luận “Anh chơi không lại tụi lính dù này đâu”. Huỳnh Tỳ đã thọ ơn cứu mạng của Năm Cam, hai người trở thành mối giao chết oan uổng của bé gái bởi viên đạn của Huỳnh Tỳ được thu xếp êm xuôi bởi khoản tiền cho gia đình nạn nhân và một số tiền khổng lồ khác để nội vụ đi vào quên lãng trong hồ sơ cảnh sát. Mã Chí sạt nghiệp sau khi bán nhà và toàn bộ tư trang của vợ con. Huỳnh Tỳ lánh mặt một thời gian trước sự truy sát của băng Hợi “điên”, phải nhờ người đến năn nỉ tên trung uý nhảy dù này để có thể tiếp tục tồn tại trong giới giang thế của Huỳnh Tỳ làm Năm Cam chợt nhận ra, nếu cứ mãi làm một con tốt thí trên bàn cờ của Bảy Xi, một ngày nào đó, y cũng sẽ ăn đạn mà ra đi. Năm Cam chấm dứt những vụ đụng độ để tìm lấy danh tiếng và trở nên cẩn thận hơn khi lui tới những nơi phức gian dài, ngoài việc phụ vợ buôn bán lặt vặt ở chợ trời Huỳnh Thúc Kháng, ghi số đề, mở xới bạc cò con di động, Năm Cam chỉ lui tới các sòng bạc để trổ chút ngón nghề học được từ anh Bảy Huê Kỳ truyền nhân của Chín Chuyền, một kỳ bẽo già nua thời Bình Xuyên còn sót lại nhằm gồng gánh gánh nặng gia đình lúc này cả thể tới 5-6 đứa nữa…LÊ VŨ-THUỶ SINH-PHẠM TRƯỜNG/PLVN
năm cam kỳ 7