Đọc truyện Xung Hỉ (Trọng Sinh) của tác giả Tú Sinh, đã full (hoàn thành). Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Hiện menu doc truyen. Chương 49: Bất kể phát sinh chuyện gì, ta vẫn là đại ca ngươi; Chương 50: Ta không đi; 1 (đang xem) 2; 3; Xung là gì: Mục lục 1 Động từ 1.1 tức, giận 2 Tính từ 2.1 kị, khắc nhau (theo mê tín) 3 Động từ 3.1 tác dụng trong khoảng thời gian cực kì ngắn 4 Danh từ 4.1 (Ít dùng) xung điện (nói tắt). Động từ tức, giận thở hắt mạnh ra đằng mũi để đẩy nước mũi hoặc chất bẩn trong mũi ra ngoài , việc vui, mừng (thường là việc cưới xin) , (Phương ngữ) như ''hả'' (ng2) , như ''nhỉ'' , Xung Clock Là Gì - viettingame Viettingame.com / 21/05/2021 Xung Clock trên máy tính với ý nghĩa hết sức quan trọng, nó đi theo những dữ liệu Data để định nghĩa giá trị cho dữ liệu này, một dữ liệu Serial Data (dữ liệu nối tiếp) nếu không tồn tại xung Clock đi cùng thì nó trở Truyện Xung Hỉ (Trọng Sinh) - Chương 49 với tiêu đề 'Bất kể phát sinh chuyện gì, ta vẫn là đại ca ngươi' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; y bị cứng rắn đưa vào phủ Vĩnh An vương xung hỉ, là tuyệt địa, nhưng cũng là tân sinh. Bây giờ chưa tới hai Bởi tùy hỉ chính là một trong những pháp bố thí. Đặc biệt pháp này dành cho người nghèo, vì người nghèo thì rất khó để bớt chút của cải ra bố thí. Người đời không biết rằng: Tạo công đức không nhất thiết cứ phải là bố thí tiền bạc mới tích lũy được công Đang xem: Kinh hỉ nghĩa là gì. Dạ Phong Vũ lập tức tìm lí do: "Bởi vì việc quay phim của tôi rất mệt.". "Đúng.". Trình Hạ gật đầu theo, "Đây là công việc của trợ lý.". Phillip còn muốn nói gì đó, lại bị Augustine liếc qua, đành phải thức thời ngậm miệng. Sau Đây cũng là lý do vì sao Cảnh Lạc luôn nghĩ rằng những gì thuộc về Cảnh Thiên cũng chính là thuộc về mình. Khác với kiểu hay ăn hay nói như Cảnh Lạc, cậu em trai Cảnh Kiệt gần như không bao giờ gây rắc rối cho cô, thế nên giờ Cảnh Kiệt bảo cô lên, cô sẽ theo lên, vào phòng ngủ của cậu. Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. ? [Phần Mở Đầu] Trong khu trường học này có hai tên tuổi lớn. Một người là đại ca Bùi Duẫn của trường THPT liên kết, với thành tích một chấp mười lại không xây xát gì dù là một cọng tóc được lan truyền khắp nơi. Người thứ hai là hotboy Tần Trú của trường THPT số ba, có gia cảnh bần hàn, ốm yếu nhiều bệnh, nguyên một học kỳ thì hơn nửa là xin nghỉ ốm. Vào ngày khai giảng năm lớp 11, Bùi Duẫn chuyển trường, hai cái tên nổi tiếng bèn trở thành bạn cùng bàn. Lúc mới bắt đầu, các bạn trong lớp đều sợ Bùi Duẫn bắt nạt hotboy. Sau này, bọn họ chỉ biết trơ mắt nhìn Bùi Duẫn chẳng biết đào đâu ra tự tin mà đòi dạy Tần Trú học hành. Tần Trú “Bài thi tháng của cậu mới có 250 điểm.” Bùi Duẫn “Điểm số không thể nói lên mọi thứ, cái chính mà tôi muốn truyền đạt cho cậu chính là kinh nghiệm sống!” *** Lớp 11 năm đó, Bùi Duẫn bị thu xếp xung hỉ cho con trai út nhà họ Tần. Mặc dù kết hôn đang độ niên thiếu thanh xuân, nhưng sau ba năm là có thể say goodbye. Từ đó về sau, có một vầng sáng chói lóa như bóng đèn 250W xông vào trong cuộc sống của Tần Trú. Bùi Duẫn “Thú thật là lúc đó tôi sợ lắm! Ngày nào cũng lo lắng ngủ một giấc dậy đã thấy chồng mình lạnh ngắt, rồi phải bị chôn cùng! ” Tag editor Đẹp trai lạnh lùng, học hành siêu giỏi, nhưng ngày nào cũng giả nghèo giả bệnh Công x Ngốc nghếch lạc quan, mắc hội chứng tuổi dậy thì, học hành bết bát nhưng thích ba hoa chích chòe Thụ. Tần Trú – công x Bùi Duẫn – thụ Hướng dẫn đọc truyện 1. Bối cảnh hư cấu, đồng tính có thể kết hôn. Mọi giả thiết được thiết lập chỉ để thồn cơm tró, hãy vứt não đi đừng vạch lá tìm sâu làm chi cho mệt. 2. Cuộc sống hàng ngày vui vẻ, không ngọt cứ phang thẳng tay. Lượt xem 636 1 người đã lưu truyện này Edit Vĩnh Y Xuyên tới cái thời đại xa lạ này, từ lúc Ninh Hiểu Phong bị đánh tỉnh lại cũng chỉ rõ chuyện ở hậu viện, y còn không có thời gian mà nghĩ đến việc sẽ đi tìm hiểu nhiều về thời đại này. Trầm Thịnh Khuynh lại dốc lòng vì y như thế, Ninh Hiểu Phong thật muốn cảm ơn hắn. Bất kể cuộc sống sau này có ra sao, ít nhất là vào giờ phút này, trong tương lai của nam nhân này là có mình. “Tối nay trở về, chúng ta cần dùng cơm cùng với mọi người không?” Ngồi trên xe ngựa lảo đảo, có thể cảm nhận được ngoài cửa xe người đến người đi tấp nập, cửa hàng nhiều vô kể, nhưng một lúc lâu vẫn sẽ thấy rất nhàm chán. Trầm Thịnh Khuynh cười nói ” Không cần. Chúng ta trở về thì đi thỉnh an tổ mẫu cùng với phụ thân và mẫu thân. Sau đó sẽ nói ngồi xe cả ngày, mệt nhọc thân thể, mong người chiếu cố, hai ba ngày sau em đều có thể lười tránh.” Ninh Hiểu Phong thở phào một cái ” Như vậy tốt quá, như vậy ta sẽ có nhiều thời gian để có thể chế tạo được nhiều hương liệu. Hương chế tạo cũng không thể trực tiếp dùng luôn, còn cần nén đến một thời gian nhất định mới có thể dùng. Cho nên làm được càng sớm thì càng tốt. Ta còn định xuất một số hương phấn khác, nếu mẹ ra tiếp quản, ta phải nghĩ ra tất cả giá phẩm hàng bán trong quầy phù hợp. Trầm Thịnh Khuynh nhìn ánh mắt của Ninh Hiểu Phong sáng lên, bản thân cũng hăng hái lên nhiều ” Cũng tốt. Ta lại ẩn đi mấy ngày, thời gian này thỉnh cầu cha tới Khánh Văn Đường để nhìn sổ sách một chút cũng tốt.” Ninh Hiểu Phong thấy Trầm Thịnh Nghiêng dáng vẻ đầy bản lĩnh, không nhịn được tò mò mà hỏi ” Việc kinh doanh làm ăn của Trầm Gia ngươi nắm chắc trong lòng bàn tay phải không a?” Âm thanh bên tai cùng với hơi thở nhẹ nhàng làm trái tim Trầm Đại thiếu gia thấp thỏm dõi theo, lần đầu tiên hắn có thể cảm nhận được loại hương vị này, lại phần nào hiểu được chút vì sao vị Nhị đệ Trầm Thịnh Hồng đã cưới tiểu thiếp từ mười lăm, người đại ca này đến chính thất còn chưa cưới, hắn thì đã có tận 4 thiếp thất, chứ nói gì mà nha hoàn thông phòng. Cũng may là sợ tổ mẫu và cha nên hắn không sinh hài tử, nếu không trưởng tôn của Trầm gia mà lại sinh ra từ tiểu thiếp của Nhị thiếu gia thì mất mặt vô cùng.” Dĩ nhiên là như vậy. Nếu không phải thế ta và mẹ có lẽ thật sự bị người ta áp bức xâu xé, ngày thành hôn của ta và em cũng không có đến.” Ninh Hiểu Phong thở dài ” Làm khó ngươi và mẹ rồi. Vậy khi nào ta có thể đi thăm mẹ ta?” Trầm Thịnh Khuynh trả lời ” Em đừng vội, nơi đó là gia trang của riêng ta, người ở đó đều là tâm phúc của ta cả, mẹ qua đó ở dĩ nhiên phải là chủ mẫu được phục vụ, sẽ không có người nào dám lạnh nhạt với bà ấy.” “Ta ngược lại không phải là không yên tâm. Chính là mẹ không rõ tình cảnh của ta, hôm nay cũng không thể nói được mấy câu. Hơn nữa, chuyện chúng ta mở tiệm dù sao cũng phải để cho bà ấy có tính toán trước trong lòng.” “Là lý này. Em lấy ra hương phấn tốt đưa tới mẹ trước mới phải. Hơn nữa vật này tốt xấu dù sao cũng phải để cho người trước thử qua mới biết, cũng không thể gấp gáp.” Dọc đường hai người nhỏ giọng rỉ tai trò chuyện, Ninh Hiểu Phong không cảm thấy gì cả nhưng với Trầm Thịnh Khuynh hướng trao đổi thế này rất hài lòng. Nhất là vẻ mặt dần ửng đỏ của Ninh Hiểu Phong, hắn đều có thể khẳng định rằng với vị thê tử này cũng không hẳn là không có chút cảm giác gì. Ít nhất là khi tiếp xúc lúc này có cảm giác xấu hổ. Trở lại cửa lớn nhà Thẩm Gia, Thẩm Thịnh Khuynh xuống xe trước, rồi sau đó tự mình đỡ Ninh Hiểu Phong xuống. Người canh cửa nhìn thấy màn này, đã kinh ngạc vô cùng với độ yêu thương mà Đại thiếu gia đối với Đại thiếu nãi nãi. Ngày thường bệnh ốm, Đại thiếu gia bây giờ ngồi xe ngựa về sắc mặt đỏ thắm khí tức ổn định, còn có thể từ trên xe ngựa nhảy xuống mà đỡ Đại thiếu nãi nãi. Xem ra việc Đại thiếu nãi nãi tới xung hỉ quả nhiên là hai người họ hạnh phúc nồng hậu. Người làm chính là một lòng như vậy, chủ tử đối tốt với ai, bọn họ tự nhiên sẽ cung kính với người đó. Ninh Hiểu Phong hoàn toàn không biết rằng Thẩm Thịnh Khuynh đã từ từ để cho những người hầu cửa kia vốn coi thường y là nam thê đến xung hỉ, biết rằng Đại thiếu nãi nãi có ở trong tim của Đại thiếu, nhất định phải cung kính y mới được. Nghe tin Thẩm Thịnh Khuynh cùng Ninh Hiểu Phong quay về, Lưu thị hỏi trước người báo tin là Vưu Nhị ” Phía Đại thiếu gia trông thế nào?” Vưu Nhị vốn là một người quét dọn viện và là một gã sai vặt, bất quá bởi vì miệng ngọt lại cẩn thận, đã lọt mắt nhìn của Lưu thị, cho nên đã đổi qua làm một tiểu đầu mục ở hộ viện, vì vậy trong phủ có gió thổi cỏ lay gì đi nữa hắn cũng vội về bẩm báo với Lưu thị. Mà nói với hắn, Lưu thị cũng là có phần tin ” Nói về chuyện trở về, Đại thiếu gia nhìn khí sắc không tệ, lại nhảy từ trên xe ngựa xuống để đỡ Đại thiếu nãi nãi nữa. Nô tài cảm thấy, Đại thiếu gia xương cốt thân thể ngày một đồng nhất, ngày càng tốt lên.” Tay Lưu thị siết chặc lại, vẻ mặt cũng nhăn theo, giận đến run lẩy bẩy ” Làm sao mà có thể khỏe nhanh như vậy! Tháng trước còn vẻ sống chết khó nói! Ninh Phức kia là mang theo tiên khí mà đến sao!” Đại nha hoàn Phượng Chi bên cạnh Lưu thị hơi nhíu mày, sau đó ghé tai Lưu thị nói ” Nhị phu nhân, người nói, có thể là Đại thiếu gia vẫn đang luôn lừa gạt chúng ta không?” Lưu thị cũng nhíu mày, nhưng nàng là không tin cái giả thuyết này ” Những thầy lang kia đều là do bên ta tìm tới, còn có những thứ ngày thường ở đó, Thẩm Thịnh Khuynh sao có thể giả bộ mà bệnh được?” Vưu Nhị tiến lên hai bước, thanh âm cũng giảm thấp xuống một chút ” Vậy có phải Đại thiếu gia biết những chuyện này, cho nên bên đó có chuẩn bị không?” Lưu thị không trả lời, nhưng nhìn tình cảnh này cũng chỉ là Vưu Nhị suy đoán một cái. Lúc này lòng căm hận của nàng lại hơn thêm 3 phần. Thẩm Thịnh Khuynh thân thể khỏe lên như vậy thì công sức thị kinh doanh nhiều năm như thế có thể sẽ thành công cốc, con trai của thị cũng sẽ không có khả năng trở thành người thừa kế của Thẩm gia. Nhưng nếu như Thẩm Thịnh Khuynh là vì biết mình đang có ý gì nên sớm đã đề phòng, vậy trong tay hắn không phải là có chứng cứ sao? Nếu là có, vậy thì cũng không chỉ là vây quanh việc tài sản tiền bạc như vậy. Phượng Chi thấy Lưu Thị không mở miệng, ả cũng không nhịn được mà đề nghị ” Nhị phu nhân, chúng ta không thể ngồi mà chờ chết a! Làm sao đi nữa cũng phải nghĩ cách, nếu không Đại thiếu gia nếu tiếp quản chuyện làm ăn, Nhị thiếu gia, Tam thiếu gia nhà chúng ta phải làm thế nào đây?” Nhắc tới hai đứa con trai, tâm Lưu thị dao động một cái “Chuyện này cũng không thể quá lỗ mãng. Trước hết xem xét chút bên Thẩm Thịnh Khuynh thế nào rồi nói sao. Nhất thời tinh thần phấn chấn, chân tay khỏe mạnh cũng không phải là không thể. Chờ mấy ngày nữa nếu như hắn vẫn như vậy, chúng ta liền tìm biện pháp. Có điều gần đây cũng có thể là từ Ninh Phức mà ra. Hắn là con thứ từ một thiếp nhỏ không được cưng chiều, có thể biết chút gì đó, sợ là Thẩm Thịnh Khuynh cũng sẽ bị hắn dụ giống như cách nương của hắn giở thủ đoạn để bò lên giường vậy. Nếu hắn phạm lỗi vài lần, Thẩm Thịnh Khuynh mà muốn che chở, lão gia cùng với lão phu nhân cũng không nguyện ý. Đến lúc đó Thẩm Thịnh Khuynh cũng xui xẻo theo. Dẫu gì hắn ở trong viện kia cũng sẽ không được êm đềm và hòa thuận như vậy. Chỉ cần ở bên kia hắn nháo lên, Kiều thị kia thân thể không tốt liền có thể sẽ bị hắn làm tức chết!” Vưu Nhị lập tức nịnh nọt mấy câu ” Nhị phu nhân người quả nhiên là nữ trung hào kiệt, mấy thứ mưu kế nhỏ này thực sự nô tài bôi phục. Người có tiểu ý gì muốn phân phó, nô tài nguyện không chối từ!” Lưu thị đưa ngón tay ra, xoa xoa chút hai bên trán ” Ngày nào đó sẽ nói cho kẻ lém lỉnh là ngươi. Mau mau cút xuống dưới đi. Nếu có chuyện ta sẽ sai Phượng Chi đi tìm ngươi. Đến lúc cần dùng tới ngươi, ngươi muốn tránh để lười cũng không được đâu.” Thẩm Thịnh Khuynh cùng với Ninh Hiểu Phong trở lại viện, rửa mặt một cái rồi thay y phục, sau đó chính là đi vấn an tổ mẫu và cha mẹ. Lão phu nhân vẫn là dáng vẻ lãnh đạm như trước, nhưng nhìn thân thể Thẩm Thịnh Khuynh đã tốt hơn nhiều, ngược lại là nói nhiều thêm mấy câu. Lần này Ninh Hiểu Phong không cần trông sắc mặt mà nghe lời, khi đi từ viện của lão phu nhân ra, y thở phào một cái. Song lại theo qua viện của Thẩm lão gia, nếu so với bên của lão phu nhân thì bên này càng khó chịu trong lòng hơn. Bởi vì chỗ Lưu thị ở là ở đó, bọn họ ở sân còn nghe được trong phòng vừa cười vừa nói. Đây đối với Thẩm Thịnh Khuynh mà nói quả thực có chút chói tai, nhưng cũng không thể làm gì. Thấy dáng vẻ tinh thần dồi dào của con trai, Thẩm lão gia thật sự cao hứng lên ” Con thân thể không những tốt mà lại ngày càng mạnh hơn.” Thẩm Thịnh Khuynh mỉm cười ” Là Ninh Phức chú tâm chăm sóc cho con. Hơn nữa, giống như Ninh Phức nói, ăn nhiều thịt một chút đúng là cảm thấy khí lực tốt lên không ít. Chẳng qua là do hôm nay trên xe ngựa lắc lư quá, thân thể vẫn cảm thấy có chút khó chịu, nên nhi tử muốn xin phép phụ thân mấy ngày tới miễn cho con và Ninh Phức. Mấy ngày nay đi qua lại, nhi tử có chút không chịu nổi, phải để cho Ninh Phức săn sóc nhiều hơn.” Thẩm lão gia chính là có chút hồ đồ, phần nào đau lòng cho con trai. Huống chi chính hắn cũng không thích mỗi ngày đều câu lệ cuộc sống, đến bản thân một tháng cũng chỉ qua vấn an mẹ mấy lần. Con trai và con dâu ngày ngày tới thỉnh an, hắn ngược lại còn thấy có phần ồn ào. Vì vậy dứt khoát liền đem ý lòng mà nói ra ” Người một nhà không cần quy củ như vậy. Huống chi thân thể con vừa mới khởi sắc. Không cần thỉnh an mấy ngày tới, ta và mẹ con từ nay về sau thì cũng không cần ngày ngày sáng tối tới thỉnh an. Hai đứa một đứa có nhiều thời gian học xử lí làm ăn, một đứa phải nhanh học quản lí nội trạch. Những việc này quan trọng cần dành nhiều thời gian hơn. Lời tổ mẫu nói chỉ cần nghe ý của bà ấy là được.” Không nghĩ tới kết quả là như vậy, Thẩm Thịnh Khuynh cũng có chút bất ngờ. Song nghĩ đến tính tình của cha, hắn chỉ có thể thở dài trong lòng. Bất kể là không muốn phiền toái thì cũng không muốn mỗi ngày thấy mình. Tóm lại tâm tình của người cũng sẽ không tốt ” Vậy thì cảm ơn cha đã quan tâm rồi.” Lúc này Lưu thị cười tếu chen vào nói ” Lão gia, ngài bây giờ miễn vấn an thế này, sợ là ngày sau này chúng ta cũng khó thấy được tâm tư xảo diệu của Đại thiếu nãi nãi. Ngài hôm nay cũng không phải nhắc đi nhắc lại rằng cơm gà của Đại thiếu nãi nãi hôm qua vị vô cùng được, không biết Đại thiếu nãi nãi còn có cái thực đan tốt a?” Lời này đối với Ninh Hiểu Phong mà nói không lớn không được. Thẩm Thịnh Khuynh nghe xong lỗ tai cũng liền hết sức khó chịu. Lẽ nào mà vị thê tử hắn cưới về đàng hoàng, há nào lại có thể sai sử như một người đầu bếp. Lời này nếu là cha chính miệng nói ra thì thôi, con dâu hiếu thuận với nhà chồng là lẽ bất di bất dịch. Còn Lưu di nương coi như là cái thứ gì đâu, nhiều nhất chỉ như nửa chủ tử thôi! Không đợi Thẩm Thịnh Khuynh mở miệng, lần này Ninh Hiểu Phong nói chuyện “Phụ thân yêu thích, ta tự nhiên sẽ giao viết ra phương thức nấu ăn. Cũng là Lưu di nương săn sóc phụ thân đã nhắc nhở, nếu không phải thế thì ta cũng không nghĩ tới cái này. Không bằng ta viết ta phương thức nấu ăn ra liền giao cho Lưu di nương đi a? Thời điểm đó Lưu di nương tự mình được xuống bếp làm cho phụ thân, nhất định càng yêu thích.” Thẩm lão gia vừa nghe lời này, lập tức nở nụ cười. “Ý này của Phức Nhi thực tốt. Lần này có phương pháp nấu ăn tinh xảo của Phức Nhi, nàng cũng cho ta nếm thử tay nghề. Thoáng một cái cũng đã 10 năm rồi chưa thử lại món ăn chính tay nàng nấu.” Họ Lưu mười mấy năm chưa từng động tay mà làm canh thang, còn có thể nói một cách đường đường chính chính rằng mười ngón không dính nước mùa xuân, món của Ninh Hiểu Phong nàng không làm không được, không làm tốt càng không được. Vốn là dằn mặt Ninh Hiểu Phong một chút, mặt khác nàng cũng không tin thứ tử thất sủng ở Ninh sao có thể có cái gì gọi là thực đơn ngon. Mặc dù có thì chính mình có dằn hắn một cái, không ngờ rằng lại bị Ninh Phức đem quật ngược lại. Thẩm Thịnh Khuynh không nghĩ tới Ninh Hiểu Phong cư nhiên nói như vậy, hắn nhất thời liền lộ ra khuôn mặt tươi cười. “Đứa con trai này cũng có mượn chút phước của phụ thân, Phức Nhi đến đây đều biết chút gì gọi là ăn uống ngon. Nói không chừng cái này đó là mỹ thực, nhi tử bệnh có thể tốt khỏe lên rồi đó.” Thẩm lão gia tính tham ăn thích chơi không thích quy củ. Bây giờ con trai lớn có thể ở trước mặt mình thả lỏng nói giỡn, hắn là thật tâm vui mừng. “Nếu thật là như vậy, Phức Nhi chính là đại công thần của Thẩm gia chúng ta rồi!” Xung Hỉ 15 Hơn nữa Thu Nguyệt trên người của đang đắp chăn, tại sao muốn đắp chăn? Là vì ngăn trở phụ thân, không cho phụ thân nhìn đến sao? Có lẽ là rồi, bởi vì bị tử cái kia đoan cũng đắp lên phụ thân dương vật, phụ thân dương vật đang bị tử bên cạnh hoạt động, làm ta nhìn không thấy Thu Nguyệt mông, mà bởi vì có rèm cửa sổ cách trở, phụ thân cũng nhìn không tới, Thu Nguyệt làm như vậy, có lẽ chỉ là vì che giấu chính mình sau cùng nhất chút ngượng ngùng thôi, điều này làm cho ta vang lên Thu Nguyệt cho chúng ta tại trong lớp nói qua một cái thành ngữ, bịt tay trộm chuông, hiện tại Thu Nguyệt dùng thực tế hành động thuyết minh này thành ngữ. “Tốt. . . Có khỏe hay không?” Thu Nguyệt một bên thở gấp một bên rên rỉ, đồng thời đức quãng nói, tựa hồ hết sức khó chịu, cũng tựa hồ tại cố nén cái gì. “Nhanh. . .” Phụ thân rất nhanh nói hai chữ, sau lại gia tốc rút ra đút vào lên, cũng may phụ thân dương vật cũng đủ trưởng, tại trong cửa sổ đang lúc tiến tiến xuất xuất, vẫn có thể đủ đến Thu Nguyệt giữa mông đít, nếu như là ta mà nói…, của ta dương vật khả năng liền cả quy đầu đều không gặp được. Phụ thân một bên rút ra đút vào nhất vừa đưa tay ôm lấy rèm cửa sổ, sau lập tức đem rèm cửa sổ sách xuống dưới, phải nói là đem rèm cửa sổ phía dưới hai cái cố định điểm sách xuống dưới, sau đem rèm cửa sổ hướng Thu Nguyệt phương hướng thôi lên, như vậy Thu Nguyệt phía sau cái mông cũng lập tức bị rèm cửa sổ chặn, mà phụ thân đem rèm cửa sổ đẩy ra về sau, hai tay cầm lấy rèm cửa sổ phía dưới hai bên, sau cúi đầu hướng kia vừa nhìn, tựa hồ đang nhìn dương vật rút ra đút vào địa phương, mà Thu Nguyệt lúc này tự nhiên cảm thấy, quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện phụ thân chính đang ngó chừng cái mông của nàng mặt sau, nhất thời ngũ quan rối rắm một chút, nhưng không có ngăn cản, mà là quay đầu tiếp tục thừa nhận phụ thân rút ra đút vào, tại Thu Nguyệt vừa mới quay đầu trong nháy mắt, ta rốt cục thấy được Thu Nguyệt mặt của, bị rối bời tóc che ở một bộ phận, nhưng là Thu Nguyệt nguyên bản tuyết trắng mặt của thay đổi đến đỏ bừng, hơn nữa hiện đầy mồ hôi, đem một bộ phận tóc đều niêm trụ rồi. “Đừng. . . Đừng hướng lên trên. . .” Thu Nguyệt tựa hồ cảm giác được cái gì, lại nói một câu. “Yên tâm. . .” Phụ thân không trả lời, chính là lại nhanh chóng nói hai chữ, tựa hồ tích tự như kim giống như, lúc này ta nghe thẳng ngu dốt vòng, cái gì đừng hướng lên trên, hướng lên trên có cái gì? Thẳng đến sau khi lớn lên nhớ lại ta mới biết được, phụ thân dương vật cắm ở Thu Nguyệt giữa hai chân, vô hạn đến gần rồi Thu Nguyệt âm đạo, hành đang ở Thu Nguyệt phần hông vị trí cùng đùi ma sát, mà Thu Nguyệt kẹp chặc hai chân, hơn nữa hai người dâm thủy trơn, phảng phất như là tại trong âm đạo tiến lên giống như, hơn nữa lúc ấy phụ thân xốc lên rèm cửa sổ, đúng dịp thấy Thu Nguyệt về phía sau mân mê mông, lúc ấy Thu Nguyệt âm đạo cùng hoa cúc bị phụ thân nhìn một cái không xót gì, mà phụ thân vốn thật tốt tại giữa hai chân ma sát rút ra đút vào lấy, nhưng là hắn nhắm ngay Thu Nguyệt âm đạo về sau, đem dương vật một chút xíu hướng về phía trước di động, thông qua rút ra đút vào dời đi, hành thân đã bắt đầu ma sát Thu Nguyệt giữa mép lồn, cho nên Thu Nguyệt mới như thế nhắc nhở. Lúc này trên cao nhìn xuống ta nhìn Thu Nguyệt cùng phụ thân, nhất là phụ thân, tại vén màn cửa lên cúi đầu xoay người nhìn Thu Nguyệt phía sau cái mông thời điểm, trong mắt của hắn mang theo dục vọng cùng lửa nóng, đồng thời liếm láp một chút môi của mình, đồng thời của hắn trong mắt lóe lên một tia vội vàng cùng do dự, đồng thời còn hơi hơi có như vậy vẻ điên cuồng, chẳng qua phụ thân có thể thưởng thức được Thu Nguyệt mông sau toàn bộ, nhưng là ta không chút nào nhìn không tới, vừa mới bị chăn che, hiện tại lại bị rèm cửa sổ che, cho tới bây giờ, ta hoàn không nhìn thấy Thu Nguyệt hoàn chỉnh trần truồng, nhất là vú của nàng hoàn phần hông, đây đối với ta đến nói thật là một cái thiên đại khe hở, mà hết thảy này đều bị phụ thân trước tiên bắt cùng hưởng thụ. Tuy rằng ta lúc ấy không biết phụ thân và Thu Nguyệt rốt cuộc đang làm gì, nhưng là nghe được Thu Nguyệt tiếng rên rỉ, còn có dương vật rút ra đút vào tiếng dâm thủy, còn có phụ thân ồ ồ tiếng hít thở, hãy để cho của ta dương vật nhất thời cương, tiểu kê kê chỉa vào mình đũng quần, có lẽ đây là loài người bản năng a, ta lúc ấy sở dĩ không có ngăn cản, trong đó rất lớn một bộ phận nguyên nhân cũng là không hiểu nổi hai người rốt cuộc đang làm cái gì, cũng không hiểu được quá nhiều luân lý đạo đức, dù sao lúc ấy thật là một cái người mới cùng sơ ca. “Ách. . .” Đang lúc ta thời điểm do dự, phụ thân đột nhiên phần hông đi phía trước đỉnh đầu, đùi đều đụng phải cửa sổ cạnh tấm ván gỗ, thậm chí ta cảm giác được ta sở nằm úp sấp sàn đều đi theo hoảng động nhất hạ, sau phụ thân ngưỡng mặt lên, vừa vặn đối với ta vị trí này, sau hai mắt nhắm nghiền, ngũ quan vặn vẹo cùng một chỗ, bắp thịt trên mặt cũng co rúm đấy, có vẻ là xấu như vậy lậu, mà Thu Nguyệt vẫn không nhúc nhích, liền an tĩnh như vậy ghé vào trong chăn, không ngừng thở hổn hển. “Ba. . .” Đĩnh sau khi, phụ thân theo cửa sổ bên kia đem dương vật rút trở về, mà trên dương vật ướt nhẹp, tựa hồ còn có một chút không công sềnh sệch này nọ, lúc ấy ta còn không hiểu cái gì tên là tinh dịch, chính là cảm giác hết sức tò mò, mà phụ thân đồng thời không có buông rèm cửa sổ, hoàn nhìn bên kia, mà Thu Nguyệt lúc này đem mặt gối lên giường trên mặt, mân mê mông hô hấp. Không bao lâu, Thu Nguyệt tỉnh lại, sau đưa qua bên giường trên bàn giấy vệ sinh, tê đi một tí giấy vệ sinh bắt đầu ở trong chăn chà lau cái gì, đồng thời cũng đem chăn hướng rút lui một chút, tựa hồ đắp lên cái mông của mình vị trí, phụ thân tựa hồ nhìn không tới Thu Nguyệt cái mông, cũng liền chủ động đem rèm cửa sổ một lần nữa buông, một lần nữa chế trụ, đã không có rèm cửa sổ che, nhưng là Thu Nguyệt cũng dùng chăn đem mông đắp lên, ta nhìn không thấy Thu Nguyệt mông, chỉ thấy Thu Nguyệt tựa hồ tại trong chăn chà lau cái gì, nhưng lại sẽ ở trong chăn chuyển hướng chân, sau ném ra từng đoàn từng đoàn xoay ở chung với nhau giấy vệ sinh đoàn. Qua một hồi lâu về sau, Thu Nguyệt theo trong chăn chui ra, đồng thời trên người cũng mặc hoàn chỉnh áo ngủ cùng quần ngủ, chẳng qua tóc loạn loạn, sắc mặt cũng hết sức ửng hồng, Thu Nguyệt vén chăn lên, mà ở giường trung gian, thế nhưng ứng tiền trước một khối hình vuông bố, bố là màu đen, mà miếng vải đen trung gian có một bãi màu trắng chất lỏng dấu vết, là từng cái tuyến tính, phảng phất như là phun ra đi lên, Thu Nguyệt sắc mặt đỏ lên, sau chạy nhanh dùng giấy vệ sinh lau chùi khối kia bạch hổ, làm xong một hồi lâu về sau, phụ thân cũng đi ra phòng ngủ, lúc này cũng mặc vào đại quần cộc tử, vừa mới tại phòng ngủ nhỏ cũng đem dương vật chà lau xong rồi. “Ta đến tắm. . .” Phụ thân nhìn đến Thu Nguyệt cầm khối kia miếng vải đen đi ra phòng ngủ, phụ thân chạy nhanh tiến lên trước đi nói, mà Thu Nguyệt tựa hồ không dám cùng phụ thân đối diện, chính là ngoan ngoãn đem miếng vải đen giao cho phụ thân. Phụ thân cầm miếng vải đen đi dưới lầu rửa mặt địa phương, truyền đến tắm đồ thanh âm, mà ta chạy nhanh hướng về trên giường rón ra rón rén chạy tới, chờ ta nằm ở trên giường không bao lâu, liền vang lên Thu Nguyệt lên lầu thanh âm, mà Thu Nguyệt sau khi lên lầu, nhưng không có trước tiên trở lại trên giường theo giúp ta. . . Song hỷ là gì?Ý nghĩa của chữ Song Hỷ trong ngày cưới1. Thông báo hỷ sự trong gia đình2. Thể hiện niềm vui, niềm hạnh phúc và sự gắn kết không rờiCó thực sự cần thiết treo chữ Song – Hỷ trong ngày cưới hay không?Hướng dẫn treo chữ Song Hỷ đúng cáchNên mua chữ Song Hỷ ở đâu? “Song hỷ lâm môn”, câu nói thường xuất hiện trong lời chúc của bạn bè, anh em dành cho cô dâu, chú rể trong ngày cưới. Tuy được xuất hiện khá nhiều trong văn hóa Việt nhưng không phải ai cũng biết và hiểu hết khái niệm của thuật ngữ song – hỷ. Ở thông tin dưới đây, hãy cùng chúng tôi khám phá những khía cạnh xung quanh 2 chữ này nhé! Song hỷ là gì? Về nguồn gốc Song – hỷ là một từ ngữ có nguồn gốc từ Trung Quốc. Tại Việt Nam, văn hóa Trung Hoa cũng “vô tình” xâm nhập vào văn hóa Việt. Khi đó, trong đám cưới Việt Nam, 2 chữ Song- Hỷ cũng được gắn lên như 1 biểu tượng của sự hạnh phúc. Về nguồn gốc, chữ Song- Hỷ gắn liền với 1 giai thoại đẹp của sĩ tử Vương An Thạch, đời nhà Tống. Câu chuyện xoay quanh tình duyên và chuyện thi cử của sĩ tử này. Và tại đám cưới của ông, hai dòng chữ Hỷ được viết lớn như tượng trưng cho nhân duyên, niềm vui và hạnh phúc. Từ đó đến nay, nhân gian vẫn lưu truyền 2 dòng chữ này và gắn chúng trong ngày cưới trọng đại. Về mặt ngữ nghĩa Song trong tiếng Hán là đôi, Hỷ trong tiếng Hán là vui mừng. Như vậy chúng ta cũng ngầm hiểu song- hỷ là sự hạnh phúc, vui mừng của đôi lứa. Song- Hỷ có nguồn gốc từ văn hóa Trung Hoa Ý nghĩa của chữ Song Hỷ trong ngày cưới Đã qua hàng ngàn năm, chữ Song – Hỷ vẫn trở thành một biểu tượng không thể thiếu trong ngày cưới. Nó mang một ý nghĩa vô cùng quan trọng, lớn lao, không chỉ đối với cặp đôi mà còn đối với hôn lễ trọng đại. Cụ thể 1. Thông báo hỷ sự trong gia đình Hiện nay, người ta thường treo chữ Song Hỷ trên cổng, trên xe cưới hoặc trên khán đài. Điều này ngầm xác định nơi đây đang chuẩn bị diễn ra hôn lễ. Và qua đó thông báo với anh em, bạn bè, bà con làng xóm về đám cưới của gia đình mình. Ngoài ra, nhiều ra đình còn gắn chữ Hỷ ở đầu ngõ, xung quanh tường bao. Đối với khách thập phương, chỉ cần đến đầu ngõ và đi theo con đường có dán chữ Hỷ là có thể đến được đám cưới mà không lo bị lạc đường. Đây cũng là 1 trong những cách rất hay được biểu hiện thông qua chữ Hỷ. 2. Thể hiện niềm vui, niềm hạnh phúc và sự gắn kết không rời Một đám cưới được tổ chức là một sự gắn kết không rời bỏ. Khi một gia đình quyết định dán chữ Hỷ là khi đó niềm vui được nhân đôi. Gia đình sắp có thêm con dâu, con rể. Và màu đỏ- màu vàng của chữ Song hỷ cũng là gam màu thể niềm hạnh phúc trọn vẹn của đôi lứa. Đây là gam màu không thể thiếu trong đám cưới, đám hỏi. Chữ Hỷ màu vàng cùng tone trang trí Tìm hiểu thêm Lễ nạp tài là gì? Tiền nạp tài và sính lễ cưới gồm những gì? Lễ hằng thuận là gì? Nghi thức, Ý nghĩa và những lưu ý Có thực sự cần thiết treo chữ Song – Hỷ trong ngày cưới hay không? Với những phân tích và chia sẻ về ý nghĩa của chữ Song – Hỷ bên trên, có lẽ bạn đọc đã thấy được tầm quan trọng của thuật ngữ này. Và không ngẫu nhiên mà nó lại xuất hiện trong hầu hết các đám cưới hiện nay. Vì thế ở câu trả lời này, chúng ta hoàn toàn có thể khẳng định việc treo chữ Hỷ trong ngày cưới là rất cần thiết. Tuy nhiên, ngoài chữ Hỷ thì chúng ta không nên quá lạm dụng các thuật ngữ Trung Quốc khác. Như vậy sẽ vô tình ảnh hưởng đến văn hóa Việt Nam. Đôi khi điều này sẽ gây khó chịu cho khách mời hoặc những ai có tính cách cầu toàn. Ngoài ra, nếu trong đám cưới của bạn đã có treo những chữ cái khác thể hiện ngày vui của đám cưới bằng tiếng Việt thì chúng ta sẽ không nên sử dụng chữ Hỷ của Trung Quốc nữa. Nếu không chữ cái sẽ bị lộn xộn và kém đồng bộ. Chữ Hỷ trong ngày cưới Hướng dẫn treo chữ Song Hỷ đúng cách Là một chữ quốc ngữ của người Trung Quốc nên không quá khó hiểu khi nhiều người Việt bị lúng túng trong quá trình treo chữ. Và rất nhiều tình trạng “dở khóc dở cười” đã xảy ra khi chữ bị treo ngược. Để treo được chữ Hỷ đúng cách, các bạn cần lưu ý Treo phần chữ có bộ thổ 士 ở bên trên, phần chữ chứa bộ(口)ở bên dưới. Một mẹo đơn giản là bạn hãy quay mặt chính của chữ ra ngoài. Sau đó đặt phần đầu nhỏ ở bên trên, phần đuôi to xuống dưới. Như vậy chữ sẽ không bị ngược. Và nếu vẫn cảm thấy khó khăn thì bạn hãy tham khảo chữ Hỷ trên mạng, qua người thân hoặc nhờ đơn vị tổ chức hôn lễ giúp đỡ. Treo logo chữ Hỷ đúng cách Tham khảo Kim lâu là gì? Cách tính tuổi và hóa giải hạn kim lâu Đính hôn là gì? Nghi thức lễ đính hôn cần chuẩn bị gì? Nên mua chữ Song Hỷ ở đâu? Thực tế việc mua chữ Song – Hỷ hiện nay không quá khó. Tại khu vực Hà Nội, TPHCM hay các tỉnh thành lớn đều có bán. Bạn có thể tham khảo một số tiệm đồ trang trí, đồ thủ công. Ngoài ra, hiện nay các đơn vị tổ chức tiệc cưới đều cung cấp sẵn đủ các vật dụng trang trí cho khách hàng. Trong đó có chữ Hỷ này. Vì thế các bạn không cần quá lo lắng nhé! Trên đây là thông tin chia sẻ hữu ích nhất về ý nghĩa của chữ Song Hỷ trong ngày cưới. Hy vọng qua đây các bạn sẽ ứng dụng và trang trí chữ này một cách phù hợp, đẹp mắt nhất. Chúc các bạn có một hôn lễ vui vẻ, hạnh phúc. Edit Vĩnh Y Ninh Hiểu Phong chế xong những viên Thái Chân Hương, hít một hơi thật sâu, nhìn cuối cùng cũng điều xong hương rồi. Viên hương lần này y làm ra nếu so với hệ thống thì lớn hơn nhiều, cho dù là vậy, cánh tay và cổ tay y cũng đã mỏi nhừ rồi. Mùi thơm nồng trong phòng y đã không ngửi thấy nữa, nhưng chút mùi thơm ngọt của mật vẫn còn lưu lại rõ ràng. Lúc tạo viên y bận bịu còn không có cảm giác gì, bây giờ làm xong mấy trăm viên hương, y mới ngộ ra mình đói rồi. Chỉ là làm xong chỗ Thái Chân này, trong lòng y cũng thoải mái nhiều. Đây là lần đầu tiên y tự tay chế nguyên liệu thành phấn rồi lại chế thành hương. Mặc dù vì liên kết với hệ thống, tất cả những bước y làm đều giống như lúc trò chơi nhắc nhở cho tới khi nào đạt hiệu quả tốt nhận, chỉ là dùng hai tay chế ra. Loại cảm giác thỏa mãn cùng với tự hào này khi chế ra hương phẩm bậc cao trong trò chơi cũng không tài nào so sánh được. Bạng Nhi nhìn chút hương phấn còn dư lại “Thiếu gia, những chỗ phấn còn lại này sao lại không làm?” Ninh Hiểu Phong cười nói “Đây là ta cố ý lưu lại. Ta có chút đói, ngươi nhanh đến phòng bếp nhìn xem cơm tối làm xong chưa. Nếu là chưa làm xong, bảo Như di làm nóng một chút bánh ngọt. Ta sẽ trở về sau, ngươi cũng không cần tới nữa.” Bạng Nhi nghe lệnh lập tức đi ngay. Ninh Hiểu Phong lúc này mới đem hương phấn rơi vãi còn dư lại cũng cho vào để chế xong hương, rồi sau đó đem những viên hương này bỏ vào chỗ mát, dùng một tầng vải lụa mỏng đậy kín. Những thứ này cần hong khô mới có thể cho vào hũ cất vào hầm một tháng. Để qua đêm cũng chính là quá trình hong khô viên hương. Trở về tiền viện, mới vừa bước ra cửa thấy trăng sáng, Ninh Hiểu Phong liền nghe được Mộc Tùng đang khiển trách một tên sai vặt “Thôi Tứ! Tốt nhất hãy nhìn cho rõ ai mới là chủ tử của ngươi! Tương lai cái nhà này ai là gia chủ cũng phải rõ trong lòng. Đại thiếu nãi nãi là phúc tinh của thiếu gia chúng ta, nay người làm trong viện phải một lòng phục vụ Đại thiếu nãi nãi! Sau này mà để ta phát hiện ra ngươi cùng những người ở viện khác nói Đại thiếu nãi nãi, cẩn thận lớp da của ngươi đấy! Ngươi nên biết thủ đoạn của Sở thiếu gia là thế nào!” Thanh âm tên Thôi Tú đó rõ ràng mang phần sợ hãi “Ta thật không có nói Đại thiếu nãi nãi không tốt. Là Li nương hỏi ta Đại thiếu nãi nãi có thật là biết làm thức ăn hay không, vậy nên ta mới nói đô câu. Quy củ của viện ta tuyệt không dám quên. Mộc ca ngài cũng ngàn vạn lần đừng hiểu lầm ta a! Ta một lòng một dạ, trung thành đối với Thiếu gia cùng Đại thiếu nãi nãi, trời có thể làm chứng!” Mộc Tùng đương nhiên cũng chỉ là hù dọa cái tên Thôi Tứ này một chút thôi, nghe được Thôi Tứ nói như vậy, giọng so với lúc nãy dịu đi không ít “Ngươi thích Li nương ta biết, nhưng người đàn bà kia cũng cấu kết với Điền Sinh ngươi không phải là không biết. Cần gì phí tâm phí sức với người đàn bà vừa gặp người ta đã ăn ăn uống uống? Chờ tới khi Đại thiếu nãi nãi chủ quản nhà này, Đại thiếu gia là gia chủ, người trong đại gia này nịnh hót ngươi còn thiếu sao? Ngươi phải nhớ, Li nương chỉ cần liên quan tới viện chúng ta không được hé một chữ.” Thôi Tứ vội vàng trả lời “Vâng! Vâng!” Mộc Tùng thở dài “Ta nói cho ngươi chính là sợ ngươi đi nhầm đường xấu. Thôi, hôm nay chuyện này tới đây ta coi như xong. Chính ngươi cần cảnh tỉnh đi. Gần đây đúng lúc đang nhiều việc, quyền hành của Lưu thị kia đang dần dần phải giao ra, nàng có hành động gì hay không cũng không thể biết được. Trong các ngươi nếu ai làm xảy ra sơ suất, đến lúc đó không cần Đại thiếu gia phân phó, Thất ca làm gì với các ngươi, động não chút đã biết.” Thôi Tứ gật đầu liên tục. Mộc Tùng để cho hắn cần làm gì thì làm cái đó, rồi mới đi tới tiểu hoa viên bên kia. Mới đi được mấy nước, ngay phía sau cây tùng lùn đã thấy được Ninh Hiểu Phong. Hắn vội vàng tiến lên hành lễ “Đại thiếu nãi nãi, tiểu nhân mời ngài đi dùng cơm tối.” Ninh Hiểu Phong cười ha hả “Ta vừa mới nghe được các ngươi nói. Cái tên Thôi Tứ ta nhớ là ở viện mình xử lý việc hoa cỏ đúng không?” Mộc Tùng khi bị chủ tử nghe được nói chuyện một chút cũng không lúng túng, ngược lại còn thản nhiên thành thật trả lời “Chính là hắn. Người này biết điều chịu làm, cũng là một tay trồng cắt hoa cỏ, ta nghề rất tốt. Đây là học trò của Lão Hoa viện chúng ta, sau khi Lão Hoa nô mất hắn liền thay công việc này. Tiểu nhân mới vừa nghe người ta nói rằng hắn cùng nói chuyện to nhỏ nhắc tới người với nha hoàn Lị nương ở viện của lão gia, vậy nên tiểu nhân mới nhắc nhở hắn mấy câu.” Ninh Hiểu Phong gật đầu “Lị nương đó là có chuyện gì? Người này có vấn đề gì không?” Mộc Tùng trả lời “Lị nương coi như là nha hoàn trẻ tuổi, dáng vẻ trông được, cùng vụng trộm với đại quản gia Điền Sinh. Chuyện này trong phủ rất nhiều người biết, chẳng qua là giấu Lão gia, phu nhân và lão phu nhân mà thôi. Mà Đại quản gia với Lưu thị quan hệ trước đây cũng coi như thân cận, điều này hẳn ngài cũng biết. Cho nên việc Thôi Tứ thích Lị nương đương nhiên là không được.” Không phải là không biết. Đại quản gia và Lưu thị không cấu kết với nhau, mình với Thẩm Thịnh Khuynh đúng là không có cơ hội bên nhau. Nghĩ tới đây, y cười một chút “Từ nay về sau chuyện người trong phủ có điều gì không biết, nếu không tiện hỏi Đại thiếu gia, ta liền tìm ngươi.” Mộc Tùng có cảm giác được sủng “Đại thiếu nãi nãi có phân phó chuyện gì đi nữa, tiểu nhân có chết vạn lần cũng không chối từ.” Ninh Hiểu Phong xua tay một cái “Đại thiếu gia các ngươi nói rồi, chớ có cả ngày cứ nói chết hay không, xui xẻo lắm. Viện chúng ta ngày càng phải vượng chứ.” Mộc Tùng gật đầu “Đại thiếu nãi nãi nói chí phải!” Lúc ăn cơm tối, vì Ninh Hiểu Phong đã đói lắm rồi, cho nên ăn thêm một chén, ăn hơi nhiều kết quả là dạ dày căng phồng không thoải mái.” Thẩm Thịnh Khuynh nhìn Ninh Hiểu Phong cau mày xoa bụng, trong lòng thích vô cùng. Sợ là nếu không gả cho mình để xung hỉ, có lẽ cả ngày đã phải lấy nước mắt rửa mặt? “Em xem, nhìn em y con nít vậy, ăn cứ như chưa được no kìa.” Ninh Hiểu Phong thở dài “Ta là rất đói bụng a…Ngươi đâu biết được, lúc luyện mật cả phòng đều một mùi hương ngọt ngào, làm cho ra ngày càng đói. Cho nên ăn có chút nhanh, cũng không có cảm giác no tí nào, chờ khi có cảm giác thì đã no quá trời.” Thẩm Thịnh Khuynh căn dặn “Bạch Thuật, ngươi đi đến chỗ Như di nấu một bình trà vỏ quýt với sơn tra tới cho Đại thiếu nãi nãi tiêu cơm.” Đang ê ẩm mà nghĩ đến trà vị vỏ quýt, phản ứng của Ninh Hiểu Phong là có chút chảy nước miếng. Vì đang muốn uống nên cũng không ngăn cản Bạch Thuật. Song y có đề nghị “Thịnh Khuynh, ngươi cùng ta đi đến bên hương phòng được không? Đi tiêu cơm mọt chút, với lại nhìn qua chút viên hương ta vừa làm xong. Tuy hương chưa thuần, có thể vẫn lẫn mùi cơ bản, xem xét cho ta ý kiến.” Thẩm Thịnh Khuynh đương nhiên vô cùng tình nguyện “Được. Vậy một lát để Bạch Thuật đưa trà tiêu thực tới. Mộc Tùng, ngươi đi lấy hai ngọn đèn gió.” Rất nhanh Mộc Tùng che đèn cầm tới. Vốn là Bạng Nhi mỗi người cầm một ngọt đèn đi theo, nhưng Thẩm Thịnh Khuynh để bọn họ ở lại có thể là không muốn đi theo. Bảo là muốn cùng Đại thiếu nãi nãi một mình đi dạo tiểu hoa viên. Những nô tài này cũng đã lường trước, với lại nô tài không có tầm nhìn cũng không thể bên cạnh lâu chủ tử được. Cho nên Mộc Tùng và Bạng Nhi nhanh chóng đốt đèn gió rồi giao cho hai vị chủ tử. Dù sao trong nhà này vẫn còn có hộ viện, Thẩm phủ còn có vòng hộ viện bên ngoài, cũng không xảy ra chuyện gì được. Ánh trăng tối nay có phần mờ ảo, ngẩng đầu lên nhìn trăng sáng nhưng tựa như đang bị cản bởi một tầng sương mù. Ninh Hiểu Phong rất ít ở ngoài nhà nhìn trăng sáng, kiếp trước đi đứng bất tiện, trừ khi ở trường thi thoảng còn có bạn giúp mình đẩy xe vòng vòng, sau đó cũng chỉ ngắm xem thế giới bên ngoài qua cửa sổ. Có thể xách đèn tản bộ trong hoa viên ngắm trăng, đối với y chính là hạnh phúc vô cùng. Thời tiết đầu hè, nhiệt độ cũng không hẳn cao, cho nên rất thư thái. Buổi tối sẽ có cảm giác hơi hơi lạnh, nhất là trong vườn hoa, hoa cỏ um sùm lại còn có ao, độ ẩm tăng lên, tự nhiên sẽ thấy lạnh hơn chút ít. Thẩm Thịnh Khuynh kéo lấy tay Ninh Hiểu Phong “Có lạnh không?” Ninh Hiểu Phong lắc đầu “Nào có a. Mới vừa ăn uống no nê nên còn đang thấy nóng. Hầy, chỉ là tay ngươi so với tay ta có nóng hơn. Có cảm thấy khó chịu chỗ nào không? Nếu ăn nhiều đồ bổ nhiệt trong người sẽ không ổn.” Thẩm Thịnh Khuynh cười “Luyện võ sẽ khiến khí huyết cơ thể được thông suốt, sư phụ đã từng truyền cho ta cách điều hòa khí huyết, cho nên nhiệt độ cơ thể sau khi luyện công cũng sẽ cao hơn bình thường một chút.” Ninh Hiểu Phong kinh ngạc “Trước khi ăn cơm tối ngươi lại nguyện võ sao?” Thẩm Thịnh Khuynh lắc đầu “Chỉ là vận công điều khí cho mau khỏe hơn chút, bình thường hàng ngày không vận động thì phải chăm chỉ luyện.” Nói đây vừa là luyện võ cũng là luyện khí, Ninh Hiểu Phong cảm thấy cũng rất tốt. Mỗi nam nhân đều có mộng võ hiệp của riêng mình, mà với người hai chân tàn tật như Ninh Hiểu Phong thì càng hâm mộ hơn. Cho nên lúc này y cũng thấy tốt “Thịnh Khuynh, khinh công bay trên mái nhà giết người với võ công vô hình là có thật không a?” Thẩm Thịnh Khuynh gật đầu “Đương nhiên là có. Chẳng qua là xương cốt thân thể ta ốm đau từ nhỏ, không có cách nào có căn tốt để luyện những võ như vậy. Cũng may sư phụ cũng không kỳ vọng như vậy vào ta. Chính ra cũng cảm thấy hứng thú với việc làm ăn hơn, cho nên cũng chỉ luyện cho cứng cáp thân thể. Sao vậy? Hiểu Phong em có hứng thú sao?” Ninh Hiểu Phong ra sức gật đầu “Có, có hứng thú a! Chẳng qua là trước kia ta có nghe nói qua, còn tưởng là gạt người. Không ngờ lại là thật! Vậy ngoài sư phụ ngươi ra, có người nào còn biết võ công cao cường không?” Thẩm Thịnh Khuynh lại tiếp tục cười “Thất Tử công phu cũng không tệ, tốt hơn ta. Cho nên rất nhiều chuyện bên ngoài ta giao cho hắn xử lý. Đến nỗi những người khác, ta cũng không rời khỏi đại viện mấy lần, dĩ nhiên là không biết. Nhưng tương lai có cơ hội đi ra ngoài, cần làm quen thêm người lạ có tài. Năm đó sư phụ nói những chuyện giang hồ đầy lý thú kia, ta luôn khao khát mà hướng tới.” Nghe được “Chuyện giang hồ đầy sự lý thú”, hứng thú của Ninh Hiểu Phong liền được đẩy lên cao hơn “Ngươi có thể kể cho ta những chuyện giang hồ lý thú kia không?” Thẩm Thịnh Khuynh không có lí do gì mà từ chối cả “Nếu em muốn nghe, từ hôm nay, trước mỗi buổi tối, ta nói em nghe mấy câu.” Làm sao có chuyện gia chủ để cho hài tử kể chuyện trước khi ngủ? Lại nghĩ tới quan hệ của mình với Thẩm Thịnh Khuynh, Ninh Hiểu Phong bỗng lạnh run, cảm giác hơi là lạ. Nhưng chuyện thì y vẫn phải nghe. “Vậy chúng ta cứ quyết thế đi! Đi nào, đi xem viên hương của ta trước. Thuận tiện giúp ta viết những toa thuốc khác nữa, chữ viết tay của ta khó coi quá.” Mở khóa cửa của hương phòng, đẩy cửa một cái, mùi của các hương liệu liền đập vào mặt. Mùi vị quá nặng, có chút muốn sặc. Chỉ có một lúc không ở đó mà giờ Ninh Hiểu Phong ho sặc một tiếng. Ngược lại Thẩm Thịnh Khuynh nhận hương tốt, còn đưa tay xoa xoa lưng của Ninh Hiểu Phong “Bị sặc sao?” Ninh Hiểu Phong mặt đầy kinh ngạc nhìn hắn “Ngươi không cảm thấy hắc sao?” Thẩm Thịnh Khuynh cười “Không coi là gì. Ta mỗi ngày bầu bạn cùng với canh thuốc tới mười mấy năm, mùi của những hương liệu này còn dễ ngửi hơn nhiều.” “Cũng đúng nga…” Nhưng nói đến đây, Ninh Hiểu Phong cảm thấy lòng đầy chua xót “Sau này sẽ không còn như vậy nữa. Chúng ta sẽ đem canh thuốc đổi chế thành thuốc, từ từ dưỡng là được. Ngươi thích hương, ta sẽ làm chút hương dễ ngửi hơn cho ngươi ngửi.” Thẩm Thịnh Khuynh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Ninh Hiểu Phong, không nhịn được tiến lên trước một bước, khẽ cúi đầu hôn lên trán của Ninh Hiểu Phong “Hiểu Phong, thật may là em.” Chút ấm áp trên trán của Ninh Hiểu Phong thiếu chút nữa khiến y ngưng thở, sau đó tim bắt đầu kịch liệt nhảy lên, gương mặt không tự chủ được mà đỏ ửng. Y bây giờ đã thấy rõ rồi, mặc dù mới chỉ là một thời gian ngắn, nhưng mình có thể là thật sự rung động với Thẩm Thịnh Khuynh. Một nam nhân ôn nhu dịu dàng lại cẩn thận như vậy, quả thực y chống cự không nổi, thế cho nên y cũng rất thẳng thắn “Ta cũng muốn nói, thật may là ngươi.”Lùi về sau vài bước….. Hay Tiến lên thêm…..

xung hỉ là gì