Mẹ tôi vốn chuẩn bị rất chu đáo để đón tiếp con rể tương lai, thế nhưng khi chúng tôi vừa bước vào nhà thì Quảng và mẹ tôi lại nhìn nhau đầy ngỡ ngàng kinh ngạc. Để rồi mẹ tôi buột miệng thốt ra hai từ khiến tôi phải "hóa đá", bà gọi Quảng là "cậu chủ". Khi trước gia đình tôi rất khó khăn, bố tôi đau ốm liên miên. Ramen của tôi đâu. Ramen của tôi đâu - Trò chơi tìm đồ vật kết hợp giải đố vô cùng hấp dẫn trên GameVui, dựa trên gameplay của Hidden my ramen by mom. Thử thách đặt ra cho người chơi trong Ramen của tôi đâu là giúp cậu bé tìm được gói mi Ramen ưa thích và ngon lành, đang bị bà mẹ cấm vì cậu đã ăn quá nhiều. Mẹ tôi là con một của ngoại tôi. Từ khi ông bà ngoại mất, ba mẹ tôi là người thờ ông bà ngoại từ đó tới giờ". Nguyễn Chí Tiến: "Có rất nhiều gia đình lập bàn thờ cả nội và ngoại. Bàn thờ họ ngoại xếp riêng biệt và hơi thấp hơn bên họ nội. Phong tục tập quán đôi khi cũng rườm rà phức tạp. Chapter 1 Tôi Đã Từng Là Người Tình Cũ Của Nam Chủ. Truyện tranh "Prologue", nét vẽ đẹp sắc nét, hình ảnh chất lượng cao. Tôi Trở Thành Nhân Vật Phản Diện Trong Một Cuốn Tiểu Thuyết Chết Chóc. Chapter 6.5 Chapter 6. Tớ Lúc Nào Cũng Thích Cậu . Ôm Chặt Áo Gile Nhỏ Theo báo South China Morning Post (SCMP), vào ngày 19-7, tại TP Hợp Phì, tỉnh An Huy ở phía Đông của Trung Quốc, mẹ của cậu bé bị xe hơi đâm trúng khi đang đi xe đạp điện đến đón con. Đoạn video được một người đi đường chia sẻ cho thấy người phụ nữ nằm bất tỉnh Ngày 26/9 theo giờ địa phương, nam diễn viên Hollywood Orlando Bloom bước ra khỏi một ngân hàng ở Beverly Hills, Los Angeles, vui vẻ trò chuyện cùng cậu bé đi phía sau. Cậu bé này chính là con trai của mỹ nam "Chúa Nhẫn" và vợ cũ siêu mẫu Miranda Kerr, bé Flynn Christopher Bloom. Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu. Đánh giá: 8.8/10 từ 438 lượt. Danh sách chương Truyện Yêu Thích. Đọc Truyện. Tỉnh dậy sau giấc ngủ, cô thấy bản thân đã xuyên vào cuốn tiểu thuyết mà mình vừa thức đêm để đọc hết, trở thành mẹ ruột của nhân vật phản diện. Sau khi Tôi sợ cha mẹ buồn nên suy nghĩ khá nhiều. May mắn là cha mẹ luôn tin tưởng tôi. Cha mẹ chỉ là công nhân viên chức bình thường, không ai theo nghệ thuật. Nhưng họ luôn ủng hộ tôi theo đuổi ước mơ và làm những gì mình muốn. Mẹ khuyên tôi rằng từ nay về sau cần phải Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Nói đến đó thì ngừng lại thôi, nếu thẳng ra thì lại đụng chạm đếm mặt mũi của đối Tĩnh có chút rối loạn cười cười, có phải tâm tư của cô ta rất nhiều người đều nhìn thấy rõ hay không? Kì thật cô ta không ngốc, rất nhiều chuyện trong lòng cô ta đều biết, giống như việc Tống Đình Thâm không thích cô ta, giống như mối quan hệ giữa Tống Đình Thâm và Nguyễn Hạ không tốt, bọn họ cũng sẽ không ly hôn, muốn ly hôn thì đã sớm làm rồi, sẽ không để tới bây giờ.…Nguyễn Hạ cũng không biết có một chuyện như thế đã xảy ra, chỉ là lúc Tống Đình Thâm trở về, cô rõ ràng cảm thấy được anh nhìn cô rất nhiều lần!Anh sẽ không phải là trở về từ khoa mắt, phát hiện cô hôn nay rất đẹp sao?Cho đến khi hôn lễ kết thúc, Tống Đình Thâm bởi vì uống rượu, cho nên Nguyễn Hạ không thể không nhận lấy nhiệm vụ lái xe, một nhà ba người tạm biệt vợ chồng Lê Viễn Hàng, nhân tiện cảm ơn bọn họ hôm nay đã thiết Tĩnh đứng ở một bên, không hề nói nửa lời."Sau này thường xuyên dẫn vợ mình đến nhé." Lê Viễn Hàng hôm nay cũng uống rượu, tâm trạng đang rất tốt, lúc nói chuyện cũng không hề để ý giống như bình thường "Tuy nhiên, Nguyễn Hạ à, hôn nay cô thật đúng là cho tôi mặt mũi, mấy người bọn tôi cùng ký túc xá, lúc hai người kia kết hôn cô cũng không có xuất hiện."Nguyễn Hạ giả vờ như không nghe hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói đó, vẫn cười híp mắt trả lời "Chuyện này cũng không thể trách tôi được, tôi cũng không nhận được tin gì cả. Hôn lễ hôm nay cũng là tôi mặt dày mày dạn đòi tới.""Lão Tống, như vậy là không đúng rồi, cũng đã bảo cậu rằng phải dẫn người nhà đến mà. Tuy nhiên, Nguyễn Hạ, tôi vẫn phải nói giúp lão Tống một câu, cậu ấy cho tới bây giờ đều là một mình một người đến, khiến cho mọi người còn tưởng cậu ấy độc thân."Mắt thấy Nguyễn Hạ ném củ khoai nóng này sang cho mình, Tống Đình Thâm đương nhiên cũng sẽ không so đo với cô, cũng sẽ không ở trước mặt mọi người khiến cô mất mặt, liền cười nói "Lần sau nhất định sẽ chú ý hơn.""Vậy cũng không được." Vợ của Lê Viễn Hàng cầm điện thoại di động, nói với Nguyễn Hạ "Chúng ta thêm Wechat, đàn ông bọn họ hay bao che cho nhau. Chúng ta giữ liên lạc, lúc nào có chuyện, phụ nữ chúng ta cũng có thể nói cho nhau biết, không cho bọn họ cơ hội thông đồng với nhau.""Được đó."Hai người phụ nữ thêm Wechat, xem như thành lập đồng Lê Viễn Hàng lại nháy mắt ra hiệu với Tống Đình Thâm rồi nói "Tôi thêm Wechat của vợ cậu, cậu không ngại chứ? Về sau nếu như đàn ông các cậu có buổi tụ tập nào, tôi lập tức sẽ nói cho cô ấy biết, Dù sao mỗi lần nghe đàn ông các cậu nói chuyện, khoác lác, thật sự rất nhàm chán."Tống Đình Thâm cảm thấy bất đắc dĩ nói "Tôi không ngại."Tuy nhiên Nguyễn Hạ có thời gian hay không anh cũng không biết, hôm này là bởi vì Vượng Tự làm nũng với cô, kỳ thật thì cô cũng sẽ không nghĩ đến đây đâu, cùng lắm chắc chỉ là chợt có ý nghĩ này đến khi Tống Đình Thâm và Nguyễn Hạ dẫn theo Vượng Tử rời đi, vợ của Lê Viễn Hàng lúc này mới kéo tay của hắn nói "Em cảm thấy vợ của Tống Đình Thâm là một người rất tốt, lại còn xinh đẹp nữa."Lê Viễn Hàng lập tức vuốt mông ngựa "Không đẹp bằng em.""Đừng có lừa em, cả hội trường cũng không có ai xinh đẹp như cô ấy đâu."Lê Tính đứng ở một bên không lên tiếng, chỉ là bàn tay cầm túi xách càng ngày càng nắm chặt lại.…Sau chuyện về Lê Tĩnh, Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm vô cùng ăn ý với nhau, hai người đều biết tâm tư của Lê Tĩnh nhưng cũng không có nói ra, coi như việc này không hề tồn Đình Thâm cũng sẽ không giải thích, bởi vì anh biết Nguyễn Hạ cũng sẽ không để ý đến, cho dù cô có hiểu lầm hay thức ở chung của bọn họ cũng đã cố định từ trước, trừ khi Nguyễn Hạ chủ động hỏi, bằng không anh cũng sẽ không giải thích với cô, đạo lý này vô cùng đơn giản, phí hết tâm tư để giải thích cho một người không hề để tâm đến mình, thật sự là một điều ngu Đình Thâm cũng không quan tâm việc Nguyễn Hạ có hiểu lầm anh có phụ nữ bên ngoài hay không, cũng giống như việc anh cũng không để ý đến bình thường ở bên ngoài Nguyễn Hạ đã tiếp xúc với những người hệ của bọn họ, trừ khi có một người chủ động kéo gần khoảng cách, nếu không thì việc này vẫn kéo dài mãi. Rất đáng tiếc, trước mắt cho dù là Nguyễn Hạ hay là Tống Đình Thâm, ai cũng không có ý nghĩ muốn thân cận với đối tối, Nguyễn Hạ để Vượng Tử ngủ với Tống Đình Thâm, cô đề nghị muốn nghỉ ngơi một tối, Vượng Tử không cam tâm tình nguyện nhưng vẫn phải đồng ý. Chương 164 “Giám đốc, Giám đốc Tần, chào buổi sáng.”Cô ta không ngờ rằng Tần Ngộ lại ở đây, có điều nghĩ đến Nguyễn Hạ đang ngủ ở bên trên, lập tức hiểu Ngộ gật gật đầu, không thèm nâng mí mắt lên, vẫn tiếp tục đọc lí vội vàng về phòng mình tìm kem chống nắng, khi cô ta đi ngang qua phòng Nguyễn Hạ, cô ta chần chừ một lát, cô ta rất muốn đánh thức Nguyễn Hạ, nhưng nghĩ cô cũng không có quan hệ gì với cô ta liềm bỏ qua suy nghĩ ấy, mau chóng xuống lầu, chỉ muốn nhanh chóng ra bờ biển gặp các đồng biết cô ta còn chưa đi đến cửa, liền nghe thấy Tần Ngộ hỏi “Cô ấy vẫn chưa dậy sao?”Quản lí vâng một tiếng, cẩn thận trả lời “Có thể là đêm qua cô ấy ngủ muộn quá, chúng tôi không đánh thức cô ấy. Chương trình ở bờ biển…”Cô ta chưa nói xong Tần Ngộ đã bỏ tờ báo xuống, không rõ có ý gì, nói “Không sao, vốn côấycũng không thích chơi mấy trò đó.”Quản lí cũng không biết phải trả lời thế là Tần Ngộ nói “Anh đi làm việc đi.”Nghe vậy Giám đốc như nhận được đại xá, vội vàng rời khỏi biệt Nguyễn Hạ tỉnh lại đã sắp đến buổi trưa rồi, các đồng nghiệp cũng đã quay lại, cô nhìn thấy bọn họ bị phơi nắng đen đi vài phần, không khỏi cảm thấy may mắn bản thân không đi, bằng không phỏng chừng làn da tuyết trắng này cũng bị phơi đen Ngộ không ở đây, điều này khiến Nguyễn Hạ thở dài nhẹ nhõm một hơi, lúc ăn cơm cũng cảm thấy ngon miệng hơn một như hắn ở đây, phỏng chừng Nguyễn Hạ còn chẳng nuốt được nước Nguyễn Hạ nghĩ cô phải trải qua mấy ngày này kinh hồn bạt vía, nào biết đến lúc chiều, cô nhận được điện thoại của Tống Đình cùng lúc này, Nguyễn Hạ mới phát hiện ra bản thân mình không chỉ nhớ Vượng Tử mà còn nhớ Tống Đình Thâm. Đối với cô mà nói, không biết từ khi nào, dường như Tống Đình Thâm đã trở thành thuốc an thần của cô, dường như chỉ cần có anh ở đây, những chuyện lớn chiếm cứ đầu óc của cô cũng chẳng có gì là to vậy, mọi chuyện đều không sao hết, chỉ cần cô kiên định trái tim của mình, tình tiết vở kịch có gì đáng sợ chứ?Dù là ai cũng không thể khống chế cô, cô không phải là nguyên chủ, không nhất định phải tuân theo toàn bộ cuộc sống của nguyên chủ. Cho dù Tần Ngộ có sống lại thì như thế nào, chẳng lẽ hắn còn có thể ép buộc cô phải thích hắn sao? Dù trời có sập xuống vẫn còn có thể tin tưởng vào người cao lớn Tống Đình Thâm này, không phải sao?Nguyễn Hạ tiếp điện thoại, âm thanh đầu bên kia có chút ồn ào, dường như có thể nghe thấy cả tiếng loa phóng thanh.“Mẹ!”Cô sửng sốt một chút, người gọi điện thoại là Vượng Tử, sao cậu lại dùng di động của Tống Đình Thâm, bây giờ không phải là Vương Tử đang ở nhà trẻ sao?“Vượng Tử, sao con lại dùng di động của ba? Hiện tại hẳn là con đang ở nhà trẻ chứ?”“Con và ba đến tìm mẹ đi chơi!” Giọng nói của Vượng Tử vô cùng vui vẻ, nhóc mập mạp vui vẻ như vậy, một phần là vì cậu không cần đến nhà trẻ, phần khác chính là vì đến tìm mẹ đi chơi “Mẹ, con nhớ mẹ quá, mẹ đang ở đâu, con và ba qua đó tìm mẹ!”Nguyễn Hạ miễn cưỡng bình tĩnh xuống, nói “Cục cưng, để ba nghe điện thoại được không?”Chẳng lẽ Tống Đình Thâm đưa đứa nhỏ đến tìm cô? Vì sao vậy? Không phải anh bề bộn nhiều việc lắm sao?“Được thôi!”Không lâu sau, cô chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp của Tống Đình Thâm vang lên bên kia “Anh đây.”Đừng có dùng giọng nói hay để tấn công cô! Lên án mạnh mẽ!Giọng nói của Nguyễn Hạ cũng cố gắng bình tĩnh “Anh đưa Vượng Tử đến hải đảo à?”“Ừ, thằng nhóc ở nhà rất nghịch, ăn vạ lăn lộn, anh không thể bình tĩnh làm việc, dưới yêu cầu mãnh liệt của thằng nhóc, anh dẫn con đến đây. Có điều bọn anh sẽ không ở đây lâu đâu, sẽ không quấy rầy đến em.” Lúc Tống Đình Thâm nói lời này, anh rất bình tĩnh mà sờ sờ đầu Vượng vì đêm qua anh đã bàn bạc kĩ càng với Vượng Tử, cho nên cho dù có nghe thấy ba nói mấy lời này, Vượng Tử cũng chỉ lầm bầm vài tiếng, cũng không có nói câu gì. Có thể thấy cho dù độ tuổi cậu còn nhỏ nhưng đã biết phải tuân thủ lời hứa.…. Thật ra không cần nhiều phông nền như vậy, cô chỉ hỏi có phải hai người đã đến hải đảo rồi không, cũng không hỏi vì sao lại đến đây.“Được rồi.” Đúng lúc Nguyễn Hạ không muốn ở cùng với các đồng nghiệp, cái hạng mục gọi là hoạt động tập thể ở bờ biển cô cũng chẳng có hứng thú “Hai người đang ở sân bay đúng không?”Vốn cô muốn để Tống Đình Thâm đi thuê phòng khách sạn, cô có thể đi tìm bọn họ, vừa đúng lúc có lý do tạm thời và hoàn hảo để thoát khỏi hoạt động tập thể, cũng không cần nhìn thấy Tần Ngộ, nhưng lời nói đến miệng rồi cô lại nuốt đang đọc truyện tại Bạn đang đọc truyện Phản Diện, Tôi Là Mẹ Cậu của tác giả Lâm Miên Miên. Nghĩ lại tiểu thuyết mình đă đọc, tiếp thu ký ức của thân thể này, cô mới biết mình hiện tại chính là mẹ ruột của vai phản vật này sau khi chồng mình qua đời, nhanh chóng tái hôn, lấy được một người chồng vừa có tiền lại có nhan sắc, lại nhẫn tâm vứt bỏ con ruột mình, vì sợ con của chồng trước sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống giàu sang, mĩ man sau này mà mình mới bắt Hạ nhìn lại, chồng mình còn sống, con trai vai ác cũng đang lành lặn trước mặt, thở xin đổi kịch bản có được không?

phản diện tôi là mẹ cậu