Convert : Phụ thân vào tù, mẫu thân tự sát, một hồi rối loạn, tô cách mơ hồ sinh ra một đôi long phượng thai. 5 năm sau, nàng vì cho em gái chữa bệnh, vậy mà gặp trước kia mạnh nàng nam nhân! “Hài tử phụ thân lại là ngươi! Ta với ngươi không xong!”. Một tên con trai cao Kênh. Tên tác giả :Mai Ngọc Khánh Vy. Một Thai Hai Bảo : Đưa Mami Về Nhà. 5.0 | . " Tại sao 5 năm trước rời vào tay hắn, 5 năm sau cũng là hắn vậy?! " Bạch Sơ Hiểu tức giận, nhấc cỗ áo của Giang Thừa Dục," Anh hại tôi khổ sở nhiều năm như vậy, định đền bù như thế nào? Một Thai Ba Bảo Tổng Tài Siêu Mạnh Mẽ Khương Lam Hân Full. Đánh giá: 8.9/10 từ 379 lượt. Bộ Truyện ngôn tình hay một thai ba bảo tổng tài siêu mạnh mẽ khương lam hân full được rất nhiều bạn trẻ và gài quan tâm. Truyện one xin giới thiệu tới các bạn bộ truyện đặc sắc Nam ca sĩ kết hôn với một cô gái không hoạt động trong lĩnh vực giải trí vào năm 2020. Một nguồn tin tiết lộ với Dispatch, Chang Min luôn cố gắng bảo vệ sự riêng tư và chăm sóc sức khỏe cho vợ từ khi cô mang thai tới lúc sinh con. Cuộc sống riêng tư kín tiếng Nội dung truyện Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu "Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi” Giới thiệu nội dung Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Daddy Phải Phấn Đấu: "Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi”. "Nếu như không phải do tổng giám đốc Một Thai Song Bảo: Tổng Tài Đại Nhân Thỉnh Ôn Nhu Convert - Đôi Đôi zTruyen.net - Web truyện Full miễn phí Update nhanh nhất với đầy đủ các thể loại truyện hot , truyện hay và mới nhất như truyện ngôn tình, đam mỹ, truyện sắc, tiên hiệp, kiếm hiệp, được cập nhật liên tục từ nhiều nguồn khác nhau. Top 16 một thai song bảo: tổng tài daddy phải phấn đấu mới nhất năm 2022 Dưới đây là các thông tin và kiến thức về chủ đề một thai song bảo: tổng tài daddy phải phấn đấu hay nhất do chính tay đội ngũ leading10 chúng tôi biên soạn và tổng hợp: Vay Nhanh Fast Money. Chương 532 Chúng ta tiếp tục Lê Duyệt Tư xấu hổ đứng dậy, đang định xông lên thì đột nhiên bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Lục Mặc Thâm Cử động của toàn thân cô ta đồng thời đông cứng lại, cô ta chỉ có thể đứng đó, cả người khó chịu Từ đầu đến cuối, ánh mắt của Lâm Thúy Vân đều ở trên người của Lục Mặc Thâm. Cô nắm lấy áo choàng của Lục Mặc Thâm và kéo anh ta đến bên mình “Em cho anh thêm một cơ hội, anh thật sự muốn em rời đi sao?” Khi Lê Duyệt Tư nghe thấy điều này, cô ta đột nhiên nổi giận “Lâm Thúy Vân, cô ngu ngốc hay bị điếc? Lần trước Mặc Thâm không phải đã nói rõ ràng rồi sao?” “Tôi không nói chuyện với cô, tốt hơn hết là cô nên im đi” Lâm Thúy Vân đột ngột quay đầu lại, ánh mắt dữ tợn thực sự khiến Lê Duyệt Tư sợ hãi lùi lại hai bước. Bấy giờ, cô ấy mới quay đầu lại và nói với Lục Mặc Thâm “Anh nói đi” Lục Mặc Thâm nhìn cô, tuy rằng đôi mắt vô cùng thâm thúy, nhưng bên trong lại có chút ghẻ lạnh “Cô gái này trí nhớ không tốt sao?” Sau khi nghe những lời của Lục Mặc Thâm, nét mặt của Lâm Thúy Vân rõ ràng vô cùng sửng sốt “Chúng ta có quen nhau không?” Mấy chữ của Lục Mặc Thâm giống như một cái búa nặng, đập mạnh vào ngực Lâm Thúy Vân. Lực trên tay Lâm Thúy Vân ngày càng mạnh “Lục Mặc Thâm, anh nói lại lần nữa!” Lê Duyệt Tư lúc này không thể chịu đựng được nữa, cô ta lao tới và gạt Lâm Thúy Vân sang một bên; m Thúy Vân, tôi đã nhìn thấy rất nhiều người không biết xấu hổ, nhưng người vô liêm sỉ như cô mới thực sự là người đầu tiên! Loại phụ nữ cọc đi tìm trâu như cô, nếu không tránh ra, tôi sẽ gọi nhân viên bảo vệ ngay lập tức!” Lâm Thúy Vân dường như không nghe thấy gì, đôi mắt đỏ hoe, nhìn chäm chãm vào Lục Mặc Thâm. Tuy nhiên, biểu cảm trên gương mặt người đàn ông này từ đầu đến cuối đều rất thờ ơ. Khóe miệng anh ta còn đang tươi cười, hoàn †oàn không có dự định đứng lên nói đỡ cho cô. “Bảo vệ, bảo vệ!” Đứng ở một bên, Lê Duyệt Tư bắt đầu lớn tiếng gọi bảo vệ. Ngay sau đó một vài người đàn ông vạm vỡ bước vào. Nhưng trước khi họ có thể đến gần, khuôn mặt của Lâm Thúy Vân đột nhiên chìm xuống “Tôi có chân, có thể tự đi được!” Nói xong cô quay người sải bước ra cửa. Thấy mình sắp bước qua ngưỡng cửa, cô ấy đột nhiên quay đầu lại và nhìn chảm chắm vào. Lục Mặc Thâm “Lục Mặc Thâm, đừng hối hận!” Nói xong, cô ấy chỉ xoay người rời đi. Lê Duyệt Tư đứng đẳng sau cô ấy với vẻ mặt giận dữ “Hối hận? Cô nghĩ mình là ai chứ!” Sau khi chửi thề vài câu, cô ta vẫn cảm thấy khó hiểu và hướng về phía nhân viên bảo vệ “Các anh là kẻ vô dụng sao? Ngay cả một cô gái cũng không giữ được, để cô ta xông vào! Còn không mau cút đi” Các nhân viên bảo vệ hai mặt nhìn nhau, rồi từ từ lui ra ngoài Sự im lặng ban đầu đã được khôi phục trong phòng. Lê Duyệt Tư quay người đi đến bên cạnh Lục Mặc Thâm. Lâm Thúy Vân đột nhiên xuất hiện, phá hủy chuyện tốt của cô ta, và lần này cô ta chắc chản không thể bỏ lỡ cơ hội này. Vì vậy, cô ta lại ngồi xuống, tựa đầu vào vai Lục Mặc Thâm, hai tay cũng nhẹ nhàng ôm eo anh “Mặc Thâm, chúng ta… tiếp tục chứ?” Nói xong, Lê Duyệt Tư không đợi Lục Mặc. Thâm phản ứng, liền đưa tay cởi dây thắt lưng của hẳn. “Cô Lê đói khát như vậy sao?” Đột nhiên, giọng nói mỉa mai của Lục Mặc Thâm vang lên. Lê Duyệt Tư sửng sốt một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy rằng Lục Mặc Thâm đang nhìn cô ta mỉm cười. Bồng chốc, một dự cảm không lành trào dâng trong lòng cô ta “Mặc Thâm, em chỉ yêu anh rất nhiều…” “Vì quá yêu tôi nên mới tìm bác sĩ từ Thái Lan đến thôi miên tôi sao?” Lục Mặc Thâm chỉ nhìn cô ta, giọng điệu nhàn nhạt, không nghe ra được vui mừng hay tức giận. Nhưng lời nói của anh ta khiến Lê Duyệt Tư †oàn thân run lên, mặt trằng bệch “Mặc Thâm, anh đang nói cái gì vậy? Tại sao em không hiểu?” “Không hiểu?” Sau khi nói xong, Lục Mặc Thâm búng tay nhẹ. Ngay sau đó, cửa phòng bệnh lại được mở ra, trợ lý Liễu thản nhiên bước vào. Anh ta cầm một túi hồ sơ trên tay. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Lê Duyệt Tư, trợ lý Liễu lấy ra tất cả tư liệu và ảnh chụp trong túi tài liệu, đưa cho Lục Mặc Thâm p, đã có kết quả giao dịch tài khoản ngân hàng giữa cô Lê và Tera. Chỉ 20 phút trước, cô Lê đã chuyển thêm sáu tỷ vào tài khoản của Tera” “Lần này sự cố rơi xuống vách đá cũng là cố tình thực hiện. Cũng chính nhóm người này đã đánh cắp đoạn phim quảng cáo gốc do cô Lâm Thúy Vân quay và làm vỡ tẳng đá bên cạnh vách đá “Những dữ liệu video trong USB này, đều là bằng chứng kết luận rằng cô Lê đã đánh thuốc mê ông chủ với món súp gà trong phòng VỊP vừa rồi” Sau khi trợ lý Liễu nói xong những lời này, vẻ mặt của Lục Mặc Thâm không thay đổi nhiều. Lê Duyệt Tư cả người như vậy đông cứng tại chỗ, không thể nhúc nhích. Cô ta muốn mở miệng giải thích, nhưng cô ta thậm chí không thể nói một câu hoàn chỉnh. Bằng chứng rõ ràng, sự thật đang ở trước mắt. Làm sao cô ta có thể ngụy biện được? Bấy giờ cô ta mới nhận ra, hóa ra nấy giờ Lục Mặc Thâm giả câm giả điếc, thậm chí còn chế. nhạo Lâm Thúy Vân trước mặt cô ta, chẳng qua là để cô ta buông lỏng cảnh giác. “Mặc Thâm, tại sao anh lại làm điều này với em? Tất cả những điều này là vì em yêu anh. Nếu anh không phản bội em, điều đó đã không thể xảy. Bà.” Lê Duyệt Tư đột nhiên trở nên cuồng loạn “Từ đầu đến cuối, em chỉ muốn Lâm Thúy Vân bị trừng phạt. Em chưa bao giờ nghĩ đến việc làm tốn thương anh. Anh tin em đi… Lục Mặc Thâm không nói, anh ta chỉ nhìn trợ lý Liễu bằng ánh mắt lạnh lùn “Tôi muốn thay quần áo” Khuôn mặt của trợ lý Liễu hiện lên vẻ ngạc nhiên “Ông chủ, vết thương của anh vẫn chưa lành…” “Tôi nói tôi muốn thay quần áo” Trước sức ép mạnh mẽ của Lục Mặc Thâm, trợ lý Liễu chỉ có thể cắn răng và cởi bỏ quần áo của mình. Sau khi thay xong quần áo, khóe miệng Lục. Mặc Thâm nhếch lên, mang theo một nụ cười. Khi anh ta đi ngang qua Lê Duyệt Tư, anh ta nhìn cô ta một cách kín đáo “Nếu tôi là cô, trong lúc tôi hôn mê chưa tỉnh, tôi sẽ lựa chọn ngay lập tức quay về thủ đô, nhờ nhà họ Lê tìm một nơi kín đáo và trốn đi, không bao giờ để tôi tìm thấy…” “Mặc Thâm.. anh có biết không? Để chăm sóc cho anh, em đã từ bỏ hết công việc trên tay. Điều này chưa đủ chứng tỏ tấm lòng của em dành cho anh sao?” “Giữ những lời này mà nói cho cảnh sát… “Cái gì? Mặc Thâm, anh thật sự muốn đưa em đến đồn cảnh sát?” Lê Duyệt Tư không dám tin. Cho đến lúc này, Tô Kim Thư mới phản ứng lại được, hóa ra vừa rồi sau khi Lệ Hữu Tuấn nhận một cuộc điện thoại xong, anh không tính động vào cô mà là… Muốn rời đi sao?“Trời ạ!”Tô Kim Thư vùi đầu vào trên ghế sô pha, hận không thể tìm một cái lỗ mà chui Cô thế mà còn bày ra một bộ dạng thấy chết không lùi, muốn anh dịu dàng một chút!Không có mặt mũi nhìn người nữa rồi!Một lát sau, dưới lầu vang lên tiếng động cơ ô tô Tô Kim Thư căn môi, cô rối rằm trong ổ chăn một hồi lâu, cuối cùng vẫn là không nhịn đứng lên, đi tới bên cạnh cửa trời bên ngoài tối đen, nhưng phía trước biệt thự lại sáng đèn đuốc sáng bãi cỏ đẳng trước, bên cạnh hai chiếc xe Rolls Royce màu đen kia, Lệ Hữu Tuấn đang cúi đầu, dường như là đang bàn chuyện gì đó với Lục Anh mặt của anh lạnh lùng, môi mỏng hơi mím lại Tô Kim Thư nhìn chäm chăm vào môi anh, đột nhiên trong đầu cô còn xông ra một ý tưởng kỳ như mỗi một lần Lệ Hữu Tuấn hôn cô đều rất có kỹ là một cái hôn cũng đủ để làm đầu óc của cô choáng váng, tay chân không thể tự khống vậy… Có phải điều này đã nói rõ räng, chắc hẳn anh là một cao thủ từng trải qua hàng trăm trận chiến ở phương diện kia đúng không?Nghĩ đến đây, dường như một góc nào đó trong lòng Tô Kim Thư có một loại cảm giác cực kỳ không thoải mái xông cô đang suy nghĩ miên man, đột nhiên cửa kính xe bị ai đó hạ đầu của Tân Tấn Tài lộ ra, đôi mắt sáng quäc nhìn sang và vẫy tay về phía cửa sổ trên tầng hai kia.“Chị dâu nhỏ, có phải là chị không nỡ xa anh Hai đúng không? Nếu mà luyến tiếc thì cứ đi xuống đây tiễn anh ấy là được, trốn trên đó nhìn lén để làm gì chứ?”Lời nói của anh ta còn chưa nói xong, Lệ Hữu Tuấn và Lục Anh Khoa cũng đã quay đầu nhìn về phía bên này.“Chết rồi!”Tô Kim Thư ngạc nhiên hô một tiếng, cô vội vàng kéo rèm xuống rồi trốn ra phía sô pha đẳng sau vừa lúc ngáng chân cô một cái, cả người cô trực tiếp lăn lên trên giường, ngã chổng vó một Tấn Tài cười ha ha “Anh Hai, vừa rồi anh có nhìn thấy hay không? Hình như là chị dâu nhỏ thẹn thùng đấy!”Lục Anh Khoa hẳng hẳng giọng, không mở mắt ra Hữu Tuấn thì lại lạnh như băng mà quét mắt liếc anh ta một cái “Trên xe của tôi không cho phép có sự tồn tại của kẻ ngu xuẩn”Ngu xuẩn ư? Vậy chắc chản không phải là nói mình Nhưng mà vấn đề là ở đây chỉ có b người bọn họ cộng thêm một tài xế thôi mà!Vậy nhất định là đang nói cái tên đầu gỗ phiền phức Lục Anh Khoa kia rồi Tân Tấn Tài tiếc hận ló đầu từ trong xe ra “Lục Anh Khoa! Nghe thấy anh Hai nói cái gì chưa hả? Lần này chỉ e là cậu phải tự lái xe tới sân bay mất rồi!”Ánh mắt Lục Anh Khoa lạnh lùng giống như đang nhìn một tên đần Hữu Tuấn lên xe từ một hướng khác, anh không nói hai lời, nhấc chân trực tiếp đạp Tân Tấn Tài một cái bay xuống đó anh cúi đầu lật xem văn kiện Lục Anh Khoa nhìn lướt qua Tân Tấn Tài đang lảo đảo lùi lại vài bước mới đứng vững, anh ta bất đắc dĩ lắc lắc đầu “Cậu biết không, kẻ đáng thương nhất trên thế giới này không phải là người ngu, mà là ngay cả mình ngu bao nhiêu cũng không biết”Lúc Tân Tấn Tài chuẩn bị lên xe lần thứ hai, vẻ mặt Lục Anh Khoa lạnh lùng đóng cửa xe lại “Thậm chí anh ta còn khóa trái lại nữa!Anh ta lạnh nhạt hạ cửa sổ xuống “Lời nói vừa rồi trả lại cho cậu. Tự mình lái xe tới sân bay đi, nhớ đừng đến muộn đó.”“Cậu…”Hai mắt trừng lớn mà nhìn chiếc xe Rolls Royce phóng đi, Tân Tấn Tài tức giận đến mức suýt chút nữa là bùng khi anh ta rít gào hai tiếng thì nổi giận đùng đùng lấy điện thoại di động ra “Trong vòng mười lăm phút lái xe tới đây đưa ông đây tới sân bay, trễ một phút đồng hồ thì ông đây sẽ làm thịt các người!”Chiếc xe sang trọng chậm rãi lái ra khỏi cửa Hữu Tuấn đang cúi đầu nghiêm túc xem văn kiện đột nhiên ngẩng đầu lên Ánh mắt anh giống như hơi đảo qua vị trí trên tầng hai, khóe miệng anh gần như có một độ cong ấm này Tô Kim Thư đang ngã trên giường, giấu đầu vào dưới gối nhớ đến vẻ mặt khoa trương vừa rồi của Tân Tấn Tài, cô hận không thể mất trí nhớ tại chỗ luôn thì tốt chản cái tên Lệ Hữu Tuấn kia đã nhìn thấy cô anh thật sự hiểu lầm là cô luyến tiếc anh nên mới đi nhìn lén thì cô còn mặt mũi gì nữa hay không cơ chứ?—.Từ sau biết được lần này Lệ Hữu Tuấn đi công tác có thể phải mất một tuần, toàn thân Tô Kim Thư đều được thả lỏng Sáng nay sau khi đưa hai đứa con trai đến nhà trẻ, thời gian vẫn còn lại năm lên trên giường lần nữa, chuẩn bị ngủ thêm một giấc nữa Mơ mơ màng màng vừa mới muốn ngủ thì điện thoại ở bên gối đã vang lên dồn dập.“Reng reng reng reng… Reng reng reng reng”Tô Kim Thư đang cực kỳ buồn ngủ, cô huơ loạn tay sờ soạng trên đầu giường một trận rồi mới ấn nút nghe điện thoại “A loi”“Kim Thư à! Em có đang ở nhà không?”Là giọng nói của Nhan Thế sau khi trải qua chuyện ở rạp chiếu phim lần trước, ở bệnh viện Tô Kim Thư đều vô tình cố ý tránh né Nhan Thế không biết mình phải đối mặt với anh ấy như thế nào nữa. Chẳng qua, điều cô cũng không đoán được chính là…Sau một đoạn thời gian yên lặng như vậy thế mà anh ấy lại gọi điện thoại cho cô.“Đàn anh..Tô Kim Thư lập tức tỉnh táo xoay người ngồi dậy, cắn môi, lúc cô đang xoắn xuýt nghĩ xem có cần phải xin lỗi vì những lời mà mình nói hôm đó hay không, đột nhiên cô nghe thấy tiếng nói gấp rút của Nhan Thế Khải.“Đã là lúc nào rồi, sao em lại còn có tâm trạng ở nhà ngủ nữa chứ?”Rất hiếm khi Nhan Thế Khải dùng loại giọng điệu nghiêm khắc thế này để nói chuyện với Kim Thư cũng lập tức trở nên lo lắng và căng thẳng “Đàn anh! Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế?”Nhan Thế Khải sửng sốt một giây “Là lỗi của anh, anh quên mất là không thường xem diễn đàn. Bây giờ em lập tức mở máy tính ra, xem xem trang web của bệnh viện chúng ta, trên đó toàn bộ đều là…”Nhan Thế Khải không Nhưng mà Tô Kim Thư đã có một loại dự cảm không may.“Em xem ngay đây.”Sau khi cắt đứt điện thoại, cô trở người bò dậy, nhanh chóng mở máy tính xách tay cô mở trang web của bệnh viện trung tâm thành phố Ninh Hải ra, nội dung ở trang đầu khiến cho cô hoàn toàn sợ ngây web của bệnh viện đã bị hack cả các bài post ở trang đầu đến những trang sau, thậm chí là ở hậu trường, toàn bộ đều là ảnh chụp của Tô Kim sợ chính là..Rõ ràng những bức ảnh này là lúc cô ở trong căn biệt thự ở vùng ngoại ô và quân nhau với Vương Tiến Phát, bị người ta lấy một loại góc độ cực kỳ quỷ dị chụp đó vì tự bảo vệ mình nên cô không thể không giả vờ nịnh trong bức ảnh cô mặc bộ đồ tình thú hình thỏ nóng bỏng, ngồi trên đùi Vương Tiến Phát và đang chạm ly với ông nói nữa Nếu nói những bức ảnh này có thể bị người ta hoài nghi là bị Photoshop thì ngay vị trí dễ thấy nhất của trang đầu tiên có một đoạn video mơ hồ nhìn không rõ nhưng không có cách nào làm giả lòng Tô Kim Thư vô cùng lo sợ. Cô cực kỳ lo lắng không yên ấn mở đoạn video kia ra là có người đã trộm quay lại video ảnh chỉ có một nửa nhưng mà cũng đủ để có thể nhận ra được rằng đây chính là văn phòng làm việc của Tô Kim một loạt tiếng động sột soạt, giọng nói đáng khinh kia của Trưởng khoa Đàm vang lên “Em Tô à! Tôi đã đánh lên tiếng chào hỏi với bên ngoài rồi, trong vòng một giờ sẽ không có người đến quấy rầy chúng ta đâu.”“Nếu như em không chịu theo tôi thì cũng không sao, chỉ cần em hầu hạ tôi một lần là được rồi!” Nước mắt của Tô Kim Thư rơi lã vì cô chỉ nghe thấy hai chữ “nghiêm trọng”.Lâm Thúy Vân ở một bên lo lắng đến mức hai mắt đỏ hoe “Bác sĩ Tân, anh có thể đừng hù cô ấy nữa không? Nói cho cô ấy biết trọng điểm đi”“Trong biệt thự trên núi Ngự Cảnh”Suốt đường đi, cô ấy không ngừng thúc tài nhìn thấy cô gái mắt đỏ hoe, trên người vẫn còn mặc quần áo bệnh cô như người mất hồn chừng là gia đình cô xảy ra chuyện gì, vì thế bác tài liền đạp chân ga đi lăm phút sau họ đến biệt thự núi Ngự còn chưa dừng lại, Tô Kim Thư đã mở cửa xe lao ra ngoài.“Này cô gái, cô vẫn chưa trả tiền kìa”Lệ Hữu Tuấn, anh ấy thế nào rồi?Anh đã tỉnh hay chưa?Anh vẫn còn giận mình sao?Thôi kệ, lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ Đó là phải gặp anh ngay lập tức!“Cạch!”Cửa phòng khách được mở ra, Tô Kim Thư thận trọng đẩy cửa thuốc khử trùng nồng nặc lướt qua cô, khói đen làm mắt cô nhanh chóng đỏ Hữu Tuấn là người mắc chứng sạch sẽ nghiêm chỉ là đồ dùng hàng ngày mà ngay cả phòng ốc cũng sẽ không bao giờ chấp nhận phòng ốc của mình có mùi kì quặc như thế bây giờ… Cô mạnh mẽ chớp mắt hai lần, cố gắng thu lại những giọt nước mắt đang trào ra Bởi vì cô nhớ rằng Lệ Hữu Tuấn đã từng nói với cô “Thật bất lịch sự khi rơi nước mắt trước người Kim Thư thở dài thườn thượt và nhẹ nhàng đi vào qua hành lang, cô có thể nhìn thấy trong căn phòng mờ mịt của anh ngay khi cô ngẩng đầu Hữu Tuấn đang năm yên trên chiếc giường mặt đẹp đẽ như được Chúa tạc không có một tia chí đến một hơi thở cũng khó cảm nhận được.“Lệ, cậu Lệ…Tô Kim Thư nửa ngồi nửa quỳ ở đầu giường, hai tay khẽ chạm vào mặt anh nhưng cô lại không sợ nếu mình sơ suất sẽ làm đau anh Cô nhẹ nhàng phác thảo lại khuôn mặt Lệ Hữu Tuấn trên không Kim Thư cần chặt môi, ngăn không cho nước mắt rơi thận nảm lấy tay cô lại phát hiện tay của anh rất lạnh, giống như không hề có nhiệt Kim Thư lấy hai tay bao lấy tay của khuôn mặt nhỏ của cô lên đó, xoa nhẹ, cố gắng làm ấm anh “Tại sao? Tại sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”Cô không người họ vốn không phải vì yêu mà sao anh lại bảo vệ mình hết lần này đến lần khác như vậy?“Không, đừng đối xử tốt với em như vậy”Tô Kim Thư thấp giọng nức nở “Nếu cứ tiếp diễn thế này… Nếu cứ thế này em sẽ càng ngày càng trở nên kì lạ hơn”“Rõ ràng… Rõ ràng, giấy đăng ký kết hôn của chúng ta chỉ là ngoài ý muốn”“Nhưng không biết từ bao giờ, trái tim em đã không còn kiềm chế được, chỉ đơn giản là cảm thấy có gì đó không đúng”“Em biết rõ mình không có tư cách nào để nhúng tay vào chuyện của anh, nhưng em không thể không làm vậy, em thực sự giận bản thân mình…” Tân Tấn Tài từ bên ngoài phòng khách muốn xông vào, đột nhiên dừng anh ta đã nghe thấy lời độc thoại của Tô Kim Thư.“Sao anh lại không vào…”Ngay khi Lâm Thúy Vân định vươn tay đẩy cửa, Tân Tấn Tài đã ngăn cô ấy lại Cô ấy nhìn anh ta đầy khó Tấn Tài cười bất lực “Lúc này, nên để bọn họ có không gian riêng. Chúng ta đi vào sẽ trở thành bóng đèn phá rối đó.”Lâm Thúy Vân gật đầu, dậm dậm chân và liếc nhìn qua khe cửa Kim Thư nằm úp ở trên giường, cẩn thận dụi mặt vào lòng bàn tay người đàn tượng đó đẹp như một bức Thúy Vân đột nhiên mềm lòng, cô ấy vội vàng gật đầu “Chúng ta đi xuống trước đi”Lệ Hữu Tuấn nằm trong phòng vẫn luôn trong trạng thái hôn mê cho Tô Kim Thư có nói gì đi chăng nữa, anh cũng không có bất kỳ phản ứng Kim Thư ngẩng đầu liếc nhìn cánh cửa sổ đang đóng chặt, cô định đứng dậy hé cửa để không khí tràn khi cô vừa đứng lên, cô phát hiện, bàn tay của Lệ Hữu Tuấn đang nảm chặt lấy tay cô, dường như không muốn cô rời đi.“Được rồi, vậy thì em không đi nữa, em ở đây với anh”Tô Kim Thư lại lặp lại hành động lúc nãy, cô ôm má và nhìn Lệ Hữu Tuấn không chớp phòng khách, Tân Tấn Tài và Lâm Thúy Vân đang ngồi trên ghế sô pha Lâm Mộc rót nước cho hai người họ, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng “Bác sĩ Tần, hai ngày trước khi tôi thay quần áo cho cậu chủ, tôi thấy ngài ấy chảy rất nhiều máu, hơn nữa, ngài ấy đã hôn ngày rồi. Thật sự không phải nằm viện sao?”Tân Tấn Tài bất đắc dĩ cười “Không sao, tôi sẽ ở đây quan sát thêm”“Được.” Lâm Mộc không yên lòng gật gật Tấn Tài lại nói “Lâm Mộc, bà đi chuẩn bị quần áo và giày dép cho Tô Kim Thư đi. Cô ấy vừa chạy chân đất đến đây”“Được thôi”“Được”Cho đến khi Lâm Mộc quay đi làm việc, Lâm Thúy Vân mới thở dài một tiếng “ Tấn Tài liếc mắt nhìn cô ấy “Tôi nói này, cô thở dài cái gì thế?” Hỏi - 19/03/2013 Chào bác sĩ ! Em năm nay 25 tuổi mới mang thai lần đầu em mang song thai được 17 tuần 2 túi ối, 1 bánh nhau, nhau bám mặt trước nhóm 1. Ngày 15/3 em khám ở Từ Dũ bác sĩ nói em bị 1 thai lưu ở tuần thứ 15 có dấu hiệu chồng xương, phù thai, còn thai còn lại vẫn phát triển bình thường. Ngoài ra huyết áp của em bị cao 12/7 vậy có ảnh hưởng gì tới em bé không, để huyết áp không bị cao mình phải làm gì ạ! Bác sĩ cho em hỏi nguyên nhân vì sao thai bị lưu, trường hợp 1 thai lưu như vậy có ảnh hưởng đến thai còn lại không a?em rất lo lắng mong bác sĩ cho em lời khuyên ạ! Cám ơn bác sĩ!Trả lời Chào bạn, Song thai 1 nhau 2 ối, khi một thai lưu thì có thể ảnh hưởng đến sự phát triển của thai còn lại. Trường hợp của bạn chưa có cơ sở để biết nguyên nhân tại sao thai chết lựu, cũng có thể là hội chứng truyền máu trong song thai. Bạn cần khám thai theo hẹn, siêu âm kiểm tra mỗi 2 – 4 tuần để đánh giá sự phát triển của thai còn lại. Huyết áp 12/7cmHg là trong giới hạn bình thường không phải là cao huyết áp bạn ạ. TS. BS. Lê Thị Thu HàKhoa Sản A - BV Từ Dũ Chương 433 Cha đừng sợ! Bước chân của Lệ Hữu Thần hơi dừng lại Bạch Ninh Hương nghĩ rằng con mình đã hồi +âm chuyển ý, vội vàng kiềm chế cảm xúc của mình, âm thanh ôn nhu nói “Con đi gặp cô bé kia đi, dịu dàng lại hiền lành. Hiện tại các thiên kim tiểu thư ở bên ngoài có rất ít người như cô bé đó. Cô bé không chê con đã ly hôn, chỉ cần con nguyện ý…” Lệ Hữu Tuấn đột nhiên mở miệng đánh gãy lời nói của mẹ “Con hiện tại thật thất vọng” Bạch Ninh Hương còn chưa phục hồi tỉnh thần lại “Cái gì? “Con thật thất vọng với cha mẹ. Cha mẹ có biết vì sao lúc trước con phải cố gắng đi đến vị trí tổng giám đốc tập đoàn Lệ thị không? Bởi vì con biết, chỉ có bản thân trở nên cực mạnh mới có thể không để cho bất kỳ kẻ nào uy hiếp, đi con đường mình muốn, trải qua cuộc sống mình muốn” Bạch Ninh Hương có vẻ bị những lời này làm cho kích động, hốc mắt bà đỏ lên, lập tức tức giận “Lệ Hữu Tuấn, con có tư cách gì nói những lời này? Mọi người trên thế giới đều có thể đi con đường của mình, trải qua cuộc sống mình muốn, chỉ riêng con là không có tư cách! Bảo Ngọc đã mất rồi, chân của mẹ cũng bị phế đi, con dựa vào cái gì mà muốn có cuộc sống con muốn, con dựa vào cái gì?” Những lời này giống như một cái búa tạ, nện thật mạnh vào trái tim Lệ Hữu Tuấn. Sắc mặt anh thay đổi mất lần, cuối cùng vẫn trở lại vẻ bình tĩnh “Mạng của con là cha mẹ cho, cha mẹ khi nào muốn thì cứ cầm lại, con tuyệt đối sẽ không chớp mắt. Nhưng người phụ nữ của con, ai cũng không được bắt nạt cô ấy!” Nói xong câu đó, Lệ Hữu Tuấn liền dẫn theo Tô Kim Thư rời đi, không quay đầu lại. Bạch Ninh Hương tức giận đến cả người phát run “Hữu Tuấn, con điên rồi sao? Mẹ lấy mạng con làm gì? Mẹ chỉ muốn Bảo Ngọc của mẹ trở về, mẹ chỉ muốn con bé trở về!” Phía sau truyền đến tiếng khóc tê tâm liệt phế. Lệ Hữu Tuấn nắm tay Tô Kim Thư, bước chân càng lúc càng nhanh, giống như muốn thoát khỏi địa ngục. Tô Kim Thư có hơi theo không kịp, cô lảo đảo một cái, suýt nữa ngã xuống đất. *A? Một tiếng thét kinh hãi rốt cuộc cũng kéo lại lý trí của Lệ Hữu Tuấn. Anh phục hồi tỉnh thần, ôm lấy eo Tô Kim Thư “Em không sao chứ?” Tô Kim Thư nhào vào trong lòng anh, lắc đầu trong im lặng “Em không sao, còn anh?” Sắc mặt Lệ Hữu Tuấn giờ phút này không tốt lắm “Anh cũng không sao.” Tô Kim Thư cũng không tính tiếp tục kích thích anh “Chúng ta lên xe đi. Các con, chúng ta về nhà thôi” “Vâng” Tô Mỹ Chi được ôm trong lòng cha cũng cảm nhận được cảm xúc dao động của cha mình. Cô bé cẩn thận kéo cổ Lệ Hữu Tuấn, hôn lên gương mặt anh một cái “Cha, cha không cần sợ hãi, Mỹ Chỉ ở bên cha. “Ùm” Nhìn con gái xinh như ngọc trong lòng, khóe miệng Lệ Hữu Tuấn gợi lên độ cong cứng nhắc. Sau khi bốn người lên xe, Lệ Hữu Tuấn từ đầu đến cuối không nói một lời. Năm năm trước, Lệ Bảo Ngọc qua đời, mặc dù trong lòng Bạch Ninh Hương oán hận, nhưng văn không mất kiểm soát đến độ nói trắng ra như ngày hôm nay. Đây là lần đầu tiên Lệ Hữu Tuấn đối mặt với sự chỉ trích máu tươi đầm đìa từ mẹ, nhưng lại là lúc Tô Kim Thư ở bên cạnh anh Vừa rồi cảm xúc của anh suýt chút nữa không khống chế được. Không khí trong xe rất thấp, hai người đều không mở miệng nói chuyện. Lệ Hữu Tuấn không mở miệng, Tô Kim Thư cũng không hỏi. Mãi cho đến khi xe đi vào nhà của ông cụ Lệ. Hai đứa nhỏ đã ngủ trên xe. Vốn Lệ Hữu Tuấn tính đưa hai đứa bé đến khách sạn, nhưng nhìn bọn nó đang ngủ nên không nhắn tâm. Sau khi cẩn thận ôm hai đứa nhỏ vào phòng, Lệ Hữu Tuấn đưa tay xoa nhẹ đầu Tô Kim Thư “Ngoan, em đi trước bồi ông cụ được không?” Tô Kim Thư hơi lo lắng cho anh. “Vậy còn anh?” Lệ Hữu Tuấn cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô “Anh còn có chuyện khác phải xử lý” “Được, vậy anh cứ từ từ làm, không nóng nảy” Sau khi Tô Kim Thư nói xong lời này, xoay người muốn đi tìm ông cụ Lệ Nhưng mà cô còn chưa đi ra ngoài được vài bước đã thấy ông cụ Lệ đứng ở cửa, dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn mình. Tô Kim Thư quay đầu nhìn lại, phát hiện Lệ Hữu Tuấn đã đi xa. Cô bước vài bước tới bên cạnh ông cụ Lệ “Ông nội, sao ông lại ra ngoài Ông cụ Lệ nhịn không được thở dài một hơi “Haiz, có phải lại cãi nhau rồi không?” Tô Kim Thư không nói chuyện, chỉ yên lặng đi theo bện cạnh ông. Ông cụ Lệ xoay người, vừa thở dài vừa lắc đầu đi vào bên trong. “Thật sự là nghiệp chướng, ông trời vì sao lại không công bãng như vậy? Rõ ràng ông đã từng này tuổi rồi, sao còn không mang ông đi?” Tô Kim Thư đi phía sau ông cụ Lệ, tâm tình vô cùng phức tạp. Thật ra cô rất muốn biết sự việc đến cùng rốt cuộc là gì. Nhưng mà Lệ Hữu Tuấn không nói thì cô sẽ không đi hỏi, miễn lại chạm đến vết sẹo của anh. Chuyện này đối với Lệ Hữu Tuấn mà nói rất tàn nhần. Ông cụ Lệ thở dài một hơi “Cô bé, hai ngày trước con có cho người tặng ông trà Đại Hồng Bào, con đi uống trà với ông nội đi” Tô Kim Thư gật đầu đi theo. Bên trong hoa viên phía sau nhà có một cái đình bát giác vô cùng tinh xảo. Tô Kim Thư và ông cụ an vị ở bên trong. Ông cụ Lệ vô cùng lành nghề trong việc đun trà, không chỉ thủ pháp thành thạo mà ngay cả độ ấm của nước cũng giữ được vừa đúng. “Đến, nếm thử một chút tay nghề của ông” Ông cụ Lệ đưa một ly trà đã đun xong đến trước mặt Tô Kim Thư. Tô Kim Thư tinh tế nhấp một ngụm “Hương thơm lâu và tinh tế, dư vị còn đọng trong mũi và miệng” “Ha ha, không ngờ rằng cô bé còn biết phẩm trà. Ông cụ Lệ bưng ly trà lên, ngửi một chút ở mũ, sau đó uống một ngụm Quả nhiên giống như đứa nhỏ kia nói, dư vị còn đọng Sau khi ông cụ Lệ đặt ly trà xuống, ánh mắt sáng ngời nhìn cô “Cô bé, thật ra ông rất tò mò, cháu rốt cuộc. đã huấn luyện người lạnh nhạt như Hữu Tuấn như thế nào đế nó phục tùng như vậy?” Tô Kim Thư nhẹ nhàng cười “Ông nội, thật ra lúc cháu mới quen anh ấy cũng có cùng ý nghĩ như ông, cảm thấy anh ấy là một người cứng nhắc lại lạnh lùng, bá đạo không để ý nhân tình, không quan tâm đến ai” Ông cụ Lệ liên tiếp gật đầu “Đúng vậy đúng vậy, mấy từ hình dung này của cháu dùng rất đúng” Nhưng ai ngờ khi nói đến đây, Tô Kim Thư lại chuyển câu “Thật ra, những người nói như vậy đều không hiểu rõ về anh ấy” “Cháu nói chúng ta không hiểu rõ nó?” Tô Kim Thư nghiêm túc gật đầu. Sau khi cô thêm nước vào ly trà của ông cụ Lệ, buông ấm trà xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên cảm, nghiêng đầu nói “Lúc cháu mới quen anh ấy còn cảm thấy sợ anh ấy, cảm thấy anh ấy giống như một cái núi băng vậy, bất kể là ai cũng là bộ dạng lạnh như băng” “Nhưng sau đó chúng cháu càng ngày càng thân thiết, cháu mới phát hiện, thật ra anh ấy chỉ là một người trong nóng ngoài lạnh thôi”

một thai song bảo